kênh sao

Bà mất quan tài phải 12 người khiêng vì quá nặng, 3 năm sau ông cũng qua đời thì quan tài nhẹ như lông vũ, lúc lập gia đình mới mơ thấy bà về nói một câu chết đứng

Trái hẳn với lúc bà mất, khi chuẩn bị đưa tang, vẫn là 4 người đàn ông khiêng quan tài nhưng lần này ai cũng nói sao quan tài lại nhẹ thế, như chỉ cần chạm tay vào thôi chứ chẳng dùng sức là mấy.

Bố mẹ ly hôn, Tuấn sống cùng với ông bà nội ở Phủ Lý, Hà Nam từ khi mới 3 tuổi. Trong ký ức của mình, ngôi nhà 3 gian với ông bà già nghèo và người cháu trai ngoan ngoãn, lễ phép vẫn luôn được Tuấn nhớ mãi. Đến năm Tuấn học cấp 3 thì một sự cố đau buồn xảy ra, bà nội đột ngột qua đời sau khi trượt chân ngã trên đường làng.

Trong tang lễ, bà con hàng xóm cùng các cô chú nội, ngoại đến giúp đỡ rất nhiều để lo tang sự cho bà. Thế nhưng đến lúc đưa tang một chuyện kì lạ xảy ra mà những người có mặt trong buổi sáng đó đến tận bây giờ vẫn còn nhớ. Khi chuẩn bị đưa tang, nhóm phụ trách khiêng quan tài có 4 người đàn ông khỏe mạnh không thể nào nhấc lên được, thêm 6 người rồi 12 người nữa mới khiêng được ra tận đồng.

Quan tài rất nhiều người khiêng vì quá nặng. (Ảnh mang tính chất minh họa)

Chuyện kì lạ sau đó người trong làng nói đến vài ngày vì trước giờ chưa từng xảy ra. Có người còn cho rằng bà chết có ma quỷ đến ám khiến quan tài nặng như đá, rồi những chuyện tâm linh sau đó người ta đồn thổi mãi mà không hết.

Nhưng có thế nào thì Tuấn và ông nội vẫn ngày ngày hương khói mà chẳng thấy có chuyện gì xảy ra, thậm chí Tuấn còn chẳng bao giờ nằm mơ thấy bà về. Việc học hành, thi cử đều thuận lợi.

3 năm sau, ông nội Tuấn vì mắc bệnh phổi cũng qua đời. Nhưng biết được bệnh tình của mình không sống được lâu nữa, ông liên tục nhắn cháu về nhà chơi nhiều hơn. Từ ngày đỗ đại học, cuối tuần nào Tuấn cũng về quê thăm ông, có khi còn về 2 lần liền vì lo ông bệnh tật, sức khỏe yếu. Mỗi lần về nhà, ông luôn động viên cháu học tập tốt, không được đua theo bạn bè mà hư hỏng.

Lúc còn đi lại được, ông của Tuấn thường nhờ cháu đưa sang nhà hàng xóm, họ hàng chơi. Có lần ông còn bảo Tuấn: “Chắc ông không sống được lâu nữa, nên tranh thủ mà về chơi với ông không sau này ông mất lúc nào mày không hay, ông lại chết mà không có con cháu bên cạnh như bà của con”.

Ảnh mang tính chất minh họa.

Ngày ông qua đời như được định sẵn khi Tuấn vừa về đến nhà thì ông hấp hối, chỉ kịp nắm tay ông lần cuối. Bố mẹ Tuấn, các cô chú và chị em họ đều có mặt đầy đủ. Thế nhưng, chuyện chưa dừng lại ở đó khi trong tang lễ lại xảy ra điều kì lạ.

Trái hẳn với lúc bà mất, khi chuẩn bị đưa tang, vẫn là 4 người đàn ông khiêng quan tài nhưng lần này ai cũng nói sao quan tài lại nhẹ thế, như chỉ cần chạm tay vào thôi chứ chẳng dùng sức là mấy. Nghĩ đến tang lễ của bà 3 năm trước đúng là trái ngược hoàn toàn khi quan tài bà nặng trịch như đá, phải 12 người mới khiêng nổi.

 

Lại là đề tài để nhiều người bàn tán về chuyện lạ xảy ra với 2 ông bà lúc mất, khi một người thì quan tài nặng như đá, người chết sau quan tài khiêng nhẹ như lông.

Tới tận 2 năm sau, có một lần, Tuấn nằm mơ thấy bà về, trong lúc mơ, lúc tỉnh Tuấn nghe rõ bà nói bên tai: “Bà không vui con ơi”. mà chỉ vài tuần nữa là anh lấy vợ. Thấy có điều không lành vì từ ngày mất, anh chưa bao giờ nằm mơ thấy bà, sao tới lúc lấy vợ bà lại về nói một câu như vậy.

Ảnh mang tính chất minh họa.

Thấy có điều bất thường, Tuấn cùng người yêu về quê thắp hương mộ bà và nói về việc chuẩn bị đám cười, bà linh thiêng về phù hộ cho con cháu. Nhưng vẫn không tin chuyện mê tín, tâm linh khi có người nói: “Chắc bà không thích anh lấy vợ mới về nói thế”. 

Lúc còn sống bà anh rất hiền lành và thương anh, nếu anh lập gia đình bà nơi chín suối phải mừng và chúc phúc cho anh chứ. Cả 2 đều rất thương yêu nhau, nhất là người yêu và cũng là vợ sắp cưới rất biết thông cảm cho hoàn cảnh của Tuấn.

Nghĩ lại lúc bà mất, quan tài nặng như đá mà không khiêng nổi chắc có điều gì đó uẩn khuất. Còn trước khi ông mất, ông từng tâm sự, căn dặn Tuấn rất nhiều, thậm chí còn thăm bà con, hàng xóm như từ biết trước khi ra đi. Trái lại, bà của anh lại đột ngột qua đời, đến nỗi không kịp gặp con cháu, nói lời từ biệt. Chắc hẳn đây chính là nguyên do Tuấn hiểu vì sao ông, bà anh mỗi người ra đi quan tài đều lạ đến vậy.

Bà anh ra đi còn nhiều điều luyến tiếc chưa thực hiện được, không được gặp con cháu, không nói lời từ biệt mà ra đi cô đơn 1 mình. Chính vì thế mà lúc đưa tang bà, vì muốn níu kéo ở lại mà quan tài của bà nặng như vậy. Trái lại, lúc ông mất vì thực hiện được những điều mà mình mong muốn, khi ra đi thanh thản không chút vấn vương.

Bài học cuộc sống: Chẳng phải mê tín, tâm linh nhưng Tuấn hiểu được người mất chưa hẳn đã biến mất, chỉ cần người còn sống biết suy ngẫm và dựa theo những điểm báo đó để hương khói, an ủi họ chứ đừng vì mê tín dị đoan mà phạm phải những điều vượt quá giới hạn.

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC