kênh sao

Chồng chết, vợ trẻ vẫn quyết ở chung với bố chồng, đến ngày em chồng cưới cô cúi mặt không dám nhìn cô dâu chú rể chỉ vì 1 câu nói này

Mọi ánh mắt trong tiệc cưới đổ về phía cô cúi mặt, nước mắt nhòe đi.

Tùng và Trang gặp nhau khi làm cùng một công ty. Anh là một nhân viên kỹ thuật còn cô chỉ là kế toán bình thường nhưng vô cùng thông minh và xinh xắn. Tùng đã phải lòng Trang từ lần đầu gặp, ấn tượng trong anh là một cô gái đầy cuốn hút, Trang luôn tạo ra những năng lực tích cực cho người tiếp xúc cùng cô. Kể từ hôm gặp ngày nào Tùng cũng cố gặng kiếm cơ hội để được bắt chuyện với cô. Cứ thế mỗi ngày cả hai đều nhận ra mối quan hệ của hai người không còn ở mức bình thường nữa, hạt giống tình yêu đã nảy nở từ bao giờ.

Một hôm vừa tan ca, cô đã thấy anh đợi sẵn ở toà nhà, trên tay là một bó hoa hồng rất lớn. Anh tiến lại gần về phía cô, đưa bó hoa và nói lời tỏ tỉnh đầy ngọt ngào. Cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc gật đầu, họ chính thức gọi nhau là người yêu, là bã xã tương lai. Mối quan hệ của hai người nhanh chóng được cả công ty biết đến, đồng nghiệp đều vui vẻ chúc mừng. Điều kiện của cả hai quá hợp nhau, hai người làm chung trong 1 toà nhà, công việc đều ổn định, trai tài còn gái sắc nên khi biết chuyện, gia đình hai bên đã gặp gỡ nhau.

Screenshot_5

 

Bây giờ cô mới hiểu rõ hoàn cảnh của anh, điều mà trước nay anh chưa từng nói với ai. Anh chỉ còn bố và một người em trai đang học cấp 2. Gia đình anh tuy chẳng khá giả gì nhưng lại vô cùng tình cảm. Đám cưới diễn ra sau đó, hai vợ chồng rất hài hoà, bố chồng rất nghiêm khắc nhưng lại cô cùng chu đáo coi cô như con gái, em chồng rất chăm chỉ học hành và có chí như anh trai nó vậy.

Cả gia đình càng vui vẻ hơn bao giờ hết khi 1 tháng sau đám cưới cô đã có tin vui, 1 thành viên nhỏ bé đã đến với gia đình. Dù có bầu, Trang vẫn rất chăm chỉ làm việc, cô luôn có cách cân bằng mọi thứ. Đến ngày sinh đó là 1 bé trai bụ bẫm kháu khỉnh, khuôn mặt giống bố như đúc, là da trắng thì hệt mẹ khiến ai nhìn cũng yêu.

Screenshot_6

 

Cuộc sống tưởng chừng hạnh phúc vui vẻ mãi như thế nhưng một điều đau lòng đã rơi xuống gia đình của cô. Lúc này con cô đã học lớp 3, trong lúc đi đón con cô đã nhận đc điện thoại từ đồng nghiệp ở công ty, chồng cô vừa ngất được đưa vào bệnh viện. Cô như điếng người khi đến viện được bác sĩ đưa cho tờ chuẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Tử thần đến nhanh hơn sức tưởng tượng của mọi người, Tùng đã ra đi ngay khi phát hiện ra bệnh chưa đầy 1 tháng.

Sau khi con trai mất, bố chồng muốn cô tái hôn vì không muốn lỡ mất tuổi trẻ của cô, bố bằng lòng chăm cháu để cô không phải lo lắng bận lòng. Bản thân Trang tự biết cô không thể vứt bỏ tất cả để sống cho mình. Cô sẽ thay anh chăm sóc những người thân trong nhà.

 

Screenshot_7

Cô rất chăm chỉ và tiết kiệm, số tiền lương cô kiếm được hoàn toàn dùng cho chi phí sinh hoạt gia đình, nuôi con và đầu tư tốt nhất cho em chồng học tập. Gánh nặng này chưa khi nào khiến cô nản lòng cả. Cứ thế con lên cấp 2 và em chồng cũng tốt nghiệp đại học nổi tiếng. Sau 1 năm ổn định, em chồng đã kết hôn. Nhìn em của chồng mặc bộ áo chú rể nở nụ cười hạnh phúc bên cô dâu, Trang bỗng thấy cay khoé mắt, có lẽ trên thiên đàng Tùng cũng đang mỉm cười.

Tiệc cưới rộn rã tiếng cười, em trai chồng 1 tay nắm tay cô dâu, 1 tay cầm micro phát biểu, sau khi cảm ơn tất cả đã đến chúc phúc, cậu hướng về phía chị dâu: “Cảm ơn chị vì đã chăm sóc bố, chăm lo cho em, em có được ngày hôm nay đều nhờ chị! Chị dâu à! Em thực sự coi chị là người chị gái tận tâm mà cả đời này em không trả hết nợ. Cảm ơn chị đã đến với gia đình và mang lại hơi ấm cho nhà mình suốt mười mấy năm quá, cuộc đời còn lại của chị và cháu trai hãy để vợ chồng em được tận tâm báo đáp”. Nghe những lời em trai chồng nói, mắt cô nhoè đi, kể từ khi kết hôn cô coi bố chồng là bố ruột, em chồng như đứa em trai, chăm lo cho mọi người là điều cô nên làm, nhưng lời nói của em trai chồng đã chạm đến trái tim khiến cô không ngăn được nước mắt. Cô gật đầu nhìn cô dâu chú rể đầy vẻ yêu thương, như 1 người mẹ thấy con của mình trưởng thành. Bao nhiêu vất vả trước đây, cô thấy đều xứng đáng.

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC


Loading...