kênh sao

Ông lão thu gom ve chai cứ đều đặn nhặt được tờ tiền mệnh giá 200k mỗi ngày trong suốt 10 năm, đến khi sắp lìa đời mới phát hiện thứ mờ ảo được khắc trên tờ tiền

Đến khi hấp hối, nhìn thấy dòng chữ mờ ảo được viết trên tờ tiền, ông lão mới biết nguồn gốc của nó.

Ông Tân là người nhặt ve chai trên các khu phố để kiếm sống. Mỗi khi xế chiều, ông lại đến các tụ điểm thu gom rác để tìm kiếm những chai nhựa mà mọi người vứt bỏ, ông sẽ nhặt chúng về để bán lấy tiền. Mặc dù cuộc sống vất vả nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến việc đi ăn xin. Ông nghĩ rằng chỉ cần có sức khỏe thì tuyệt đối không sống nhờ vào sự bố thí của người khác.

Một hôm, khi trời nhá nhem tối, ông Tân đang trên đường đi nhặt ve chai thì chợt nghe thấy tiếng rên rỉ rất đau đớn trong một góc đường. Ông lại gần và phát hiện thấy một người đàn ông ăn mặc rất lịch sự đang nằm co quắp trên mặt đường, toàn thân bốc ra mùi rượu nồng nặc. Gương mặt chàng trai dần trở nên tái nhợt và đổ mồ hôi lạnh, toàn thân run rẩy. Thấy vậy, ông ngay lập tức cõng anh đến một bệnh viện gần đó. Vì anh thanh niên không còn nhận thức được gì trong cơn say nên ông lão đã nói chuyện với bác sĩ. Vị bác sĩ đã nói rằng, vì dùng quá nhiều rượu nên anh ta đã bị thủng dạ dày, phải nhanh chóng phẫu thuật.

Tuy nhiên, nhìn dáng vóc khắc khổ của ông lão, bác sĩ nói rằng:

- Chi phí để tiến hành việc điều trị cho bệnh nhân là không hề nhỏ và ông nên chuẩn bị trước khi quyết định

Ngay sau đó, ông Tân đã thốt lên rằng:

- Sao vậy? Xem thường lão già này sao? Tôi cũng không đến nỗi phải đi ăn mày. Mạng người là quan trọng, không nhìn thấy thì không nói làm gì, nhưng đã nhìn thấy rồi thì phải tôi nhất định phải cứu.

ong-lao-nhat-ve-chai-1

Ông lão ngày ngày nhặt ve chai, thùng giấy bán lấy tiền kiếm sống nhưng không bao giờ nghĩ đến việc đi ăn xin. (Ảnh minh họa).

Các bác sĩ đã nói rằng, chi phí ban đầu cho ca phẫu thuật này là 10 triệu đồng và lúc đó ông chỉ có không quá 30 ngàn đồng trong người. Tuy vậy, không suy nghĩ thêm, ông Tân đã vội chạy về nhà và lấy hết số tiền tiết kiệm của mình mang đến bệnh viện. May mắn số tiền chắt chiu 10 năm của ông Lý đủ để thanh toán với bệnh viện và còn thừa 200 ngàn đồng.

Nhìn số tiền còn thừa, ông Tân cũng mừng bụng, ít nhất mấy ngày nữa ông sẽ không bị đói. Sau khi tỉnh lại, người đàn ông đã biết được hết những chuyện gì xảy ra và ngỏ ý muốn đền ơn cho ân nhân của mình:

- Cháu đỡ hơn nhiều rồi ạ! Bác ơi, nhờ có bác giúp đỡ, nếu không cháu đã chết rồi. Ở đây cháu có tấm thẻ ngân hàng, số tiền trong thẻ không nhiều lắm, cũng chỉ có khoảng hơn 100 triệu, bác nhận lấy coi như món quà cảm ơn của cháu ạ.

- Thôi tôi không lấy đâu. Tôi cứu cậu là vì cái tâm chứ không phải muốn được đền đáp gì cả. 

Nói xong ông Tân lập tức quay người bước đi và không trở lại tìm người trẻ tuổi này nữa, thậm chí tiền thuốc men ông cũng không muốn lấy lại.

ong-lao-nhat-ve-chai-2

Đến khi hấp hối nhìn dòng chữ mờ ảo: “Cảm ơn!” trên tờ tiền 200 ngàn đồng mỗi ngày nhặt được, ông mới biết nguồn gốc của nó. (Ảnh minh họa).

Hôm sau, ông lại tiếp tục với công việc nhặt ve chai của mình với một suy nghĩ, ta vẫn có thể làm được tất cả chỉ cần có sức khỏe. Vừa đi được vài bước, ông đã nhìn thấy tờ 200 ngàn đồng ngay ở thùng rác, nhìn qua nhìn lại không thấy ai. Trong lòng ông nghĩ đây là do ông ăn ở lương thiện nên trời thương ban cho. Cứ thế, suốt 10 năm, ngày nào ông cũng nhặt được số tiền đó.

Lúc cận kề cái chết ông Tân mới biết vì sao mình lại nhặt được số tiền lớn đến như vậy. Không phải ông may mắn, cũng không phải ông Trời ban thưởng mà là người tốt có báo tốt. Bởi vì người mà ông cứu sống 10 năm trước là chủ của một doanh nghiệp. Vì biết ông Tân sẽ không nhận tiền đền ơn nên anh đã cố ý đặt tờ tiền 200 ngàn đồng, trên đó có khắc dòng chữ mờ: “Cảm ơn!”, ở những nơi ông đi qua để ông Tân có thể nhặt lấy để ông có thể coi đó như một hình thức báo ơn cứu mạng.

Sau khi biết rõ sự thật, gượng mặt ông lộ rõ nét tươi cười. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, ông đã nói một câu: “Người tốt có phúc báo.” Ông Tân không có con nối dõi, chính chàng trai trẻ ông cứu năm nào đã làm lễ an táng cho ông.

Bài học cuộc sống: Người tốt có phúc báo, thiện tâm của ông lão đã chứng minh rằng người nghèo mà tâm không nghèo. Con người suốt những năm tháng cuộc đời đều làm thiện, trách ác và cuối cùng cũng được báo đáp một cách xứng đáng. “Gieo nhân nào gặp quả đó” chính là quy luật không thể nào thay đổi trong cuộc sống này. Không sớm thì muộn, ở một nơi nào đó, hay theo 1 cách nào đó, chúng ta nhất định sẽ được nhận lại những gì đã cho đi!

“Mẩu truyện ngắn sáng tác nhằm đưa đến độc giả những thông điệp ý nghĩa về cuộc sống, con người và cách đối nhân xử thế trong xã hội”

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...