kênh sao

Sinh hai con dính liền nhau, bố kí giấy bỏ 1 đứa nhưng mẹ không đồng ý mà ôm con đi để 5 năm sau

Anh chị đã từng nghĩ cuộc sống của mình thật sự hạnh phúc, cho đến khi cả hai chứng kiến sự ra đời của những đứa con đầu lòng và anh buộc phải đưa ra quyết định đau lòng.

Anh chị kết hôn cũng đã được 5 năm rồi mới quyết định sinh con. Cũng là do anh chị mải kiếm tiền, công việc của cả hai đều đang trên đà phát triển thuận lợi nên chị cũng muốn cố thêm một thời gian, có chút vốn liếng ổn định rồi chị sẽ ở nhà kinh doanh nhỏ để có nhiều thời gian chăm sóc cho gia đình. Anh cũng đồng ý với cách làm đó của chị. Nhìn vào anh chị, người ta ngưỡng mộ lắm vì cả hai vợ chồng đều đẹp đôi vừa lứa lại tài giỏi.

Chị cũng thật là may mắn khi vừa lên kế hoạch một cái là que thử hiện lên hai vạch ngay được. Ôm chặt lấy anh, chị bật khóc. Bác sĩ nói tháng đầu tiên, mọi thứ đều ổn nên chị cũng thấy yên tâm lắm. Cho đến tháng thứ 3, đi siêu âm, chị sững sờ trước tuyên bố của bác sĩ: Chị đã mang song thai. Niềm vui đến quá bất ngờ. Chị không dám tin cùng một lúc chị lại có được hai đứa con. Anh cũng mừng đến phát khóc, đi khoe ở khắp mọi nơi. Bạn bè và đồng nghiệp đều gửi lời chúc phúc tốt lành nhất đến cho anh chị.

(Ảnh minh họa)

Ai cũng nói, chị đúng là người phụ nữ may mắn và hạnh phúc. Mang thai đôi nên chị nghỉ việc, chỉ loanh quoanh ở nhà để dưỡng thai và làm vài công việc lặt vặt. Anh cũng đồng ý với chị. Từ trước đến nay, gần như chị muốn làm gì, anh cũng đều không phản đối vì anh biết, chị chẳng bao giờ làm anh thất vọng. Nhưng lần này thì khác.

Chị mang thai đôi nên được chỉ định sinh sớm. Mở mắt ra, chị cứ ngỡ mình sẽ rất hạnh phúc khi được nhìn thấy khuôn mặt hồn nhiên của hai đứa con, nhưng đúng là ở đời mấy ai biết được chữ ‘ngờ’.

Mắt chị tối sầm lại, hình ảnh trước mắt khiến chị chỉ muốn ngất đi:

– Đây là con tôi ư?

Nhìn chị ấp úng, mắt ngấn lệ khiến ai trông thấy cũng xót xa. Hai đứa con của chị bị dính liền với nhau và tệ hơn, bác sĩ nói nếu tách rời nhau thì một trong hai đứa phải chết. Chị lắc đầu như không muốn nghe thấy những lời đó rồi ngất lịm đi. Tỉnh dậy, mắt chị đỏ hoe nhìn hai đứa con. Anh đến bên chị, anh nói anh đã kí quyết định phẫu thuật. Chị bàng hoàng.

– Không, đừng giết con anh ơi!

Chị la hét như điên dại khiến các bác sĩ phải tiêm thuốc an thần để chị chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm hôm đó tỉnh dậy, chị sang phòng chăm sóc đặc biệt của hai con. Hai đứa giống như đang ôm nhau ngủ vậy. Nhìn nét mặt hồn nhiên, đáng yêu của chúng, làm sao, chị có thể dứt bỏ đi một khúc ruột của mình được. Chị sợ, sợ lắm khi chị ngủ, chị ngất đi, họ sẽ giết con của chị. Không ai được phép làm điều đó hết. Dù có thế nào, chúng cũng vẫn là con của chị. Nhìn hai con, chị mỉm cười…

Một tuần sau đó là những ngày dài vô cùng mệt mỏi. Chị đã khóc thét, đã cầu xin, đã năn nhỉ, đã quỳ gối xin chồng nhưng anh vẫn đưa ra quyết định sẽ cho hai đứa phẫu thuật. Anh nói: “Nếu không phẫu thuật, thì em định chăm chúng như thế nào? Em cũng phải suy nghĩ đến tương lai chứ! Mọi chuyện trước đây, anh đều để em quyết định, nhưng chuyện quan trọng này, em sẽ phải nghe theo anh!” Nhưng chị lại không nghĩ vậy. Chị tin chắc rằng hai đứa con vẫn có hy vọng, bác sĩ họ có chuyên môn thật, nhưng chẳng phải có rất nhiều lần các bác sĩ cũng chẩn đoán sai hay sao? Vị này không giúp mình được thì mình nhờ vị khác giúp, nhất định không được bỏ cuộc, buông xuôi. Nhưng mà, dù nói nặng nhẹ thế nào, anh vẫn không thay đổi. Trong lòng chị tuyệt vọng, bỗng lúc ấy chị lóe lên một ý tưởng liều lĩnh.
Dù nói nặng nhẹ thế nào, anh vẫn không thay đổi. Trong lòng chị tuyệt vọng, bỗng lúc ấy chị lóe lên một ý tưởng liều lĩnh…

Sáng hôm thứ sáu, cả nhà nháo nhác vì chị đã biến mất cùng hai đứa con dính liền nhau. Ai cũng nói chị thật liều mạng, hai đứa trẻ sẽ gặp nguy hiểm mất. Anh như phát điên, nhờ người tìm kiếm khắp mọi nơi nhưng chị cứ như bong bóng xà phòng vậy, tan đi chẳng để lại chút dấu vết gì, đến cả nhà ngoại cũng chẳng có tin tức gì. Thật ra chị có gọi về cho mẹ yên tâm, nhưng dặn mẹ phải giữ kín chuyện này. Chị đã bỏ trốn, để hai đứa con được sống.

(Ảnh minh họa)

Thời gian thắm thoắt thoi đưa, anh vẫn như vậy, vẫn không đi bước nữa dù cho có ai nói thế nào. Anh vẫn hàng ngày tìm kiếm chị và con. Anh biết anh đã sai rồi khi ép chị bỏ con. Giờ anh chỉ mong chị và con quay về. Còn chị…

Bế con đi, một quyết định liều lĩnh. Đi bệnh viện nào, người ta cũng nói chỉ nên bỏ 1 trong hai đứa vì như thế này, nuôi con sẽ rất vất vả mà sức khỏe của hai đứa nếu không được chăm sóc tốt sẽ rất nguy hiểm. Chị đã có lúc tưởng như tuyệt vọng, muốn buông xuôi quyết định của mình. Nhưng cứ nhìn hai đứa trẻ nở nụ cười nhìn chị, lòng chị lại quặn đau. Chị kiên quyết chờ đợi, ngày nào cũng hy vọng, mong mỏi phép màu xảy ra để con chị được sống, được làm một kiếp người trọn vẹn. Hình ảnh chị ở các bệnh viện lớn đã quá quen thuộc. Chị gầy guộc, xanh xao vì phải vắt kiệt sức lực để lo cho hai con. Nhưng chị không oán thán, để con được sống, chuyện gì chị cũng sẽ làm.

 

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC