kênh sao

Tự bó chân trong suốt hơn 90 năm, đến lúc tháo vải ra, không ai tin nổi vào mắt

Nhìn những hình ảnh bó chặt chân đến dị dạng này mới thấy mình may khi sinh ra ở thời hiện đại.

Từng là biểu tượng của sắc đẹp và sự quyền quý, những bàn chân nhỏ xíu do bị bó chặt của phụ nữ Trung Quốc xưa được gọi bằng những cái tên mỹ miều như “gót hoa” hay “gót sen”. Họ quan niệm rằng, việc bị bó chân sẽ khiến họ đi chậm rãi, nhẹ nhàng, giống như những cành sen đong đưa trong gió.

Theo đó, bà Wang Ru sống tại thị trấn Ma Jinzhen, tỉnh An Huy, Trung Quốc năm nay 102 tuổi nhớ lại quãng thời gian bó chân đầy đau đớn trong suốt hơn 90 năm qua. Sau khi tục bó chân bị cấm, bà chỉ còn cách dùng vải dày bọc chân lại để đi vừa các đôi giày bình thường, và nhìn đôi chân bị biến, nhưng những tổn thương gây ra đối với chân vĩnh viễn không thể chữa được.

bochanblogtamsu3

Từng bàn chân sau đó sẽ được bẻ gãy, hay thậm chí là đập gãy rồi cuốn gọn vào trong những dải băng ướt, nén thật chặt đến kiệt nước, rồi kéo giật mạnh về phía gót chân.

Bà cho biết, để có được đôi “gót sen” hoàn hảo, người mẹ hoặc người bà trong gia đình sẽ bắt đầu bó chân con gái, cháu gái họ khi đứa trẻ 2 – 5 tuổi khi mà xương bàn chân chưa phát triển hoàn thiện. Thông thường ai cũng phải trải qua những lúc đau đớn tới mức không thể tự ngồi dậy được, vì thế các bố mẹ thường bó chân cho con gái vào mùa đông để nỗi đau đớn được thời tiết giá lạnh giúp giảm đi phần nào.

bochanblogtamsu1

Trong nhiều trường hợp, thậm chí người ta còn phải dùng dao cắt sâu ở lòng bàn chân để có thể thực hiện công việc này được dễ dàng.

Bàn chân sau đó sẽ được xoa bóp thật nhẹ nhàng và quấn quanh bởi những dải băng bằng lụa và cotton được chuẩn bị sẵn và ngâm vào hỗn hợp thảo dược tương tự trước khi trải qua quá trình tàn nhẫn đau đớn ở giai đoạn tiếp theo.

bochanblogtamsu4

Những ngón chân bị bó sẽ được quấn chặt bới những mảnh vải để luôn giữ được ở đúng vị trí.

bochanblogtamsu6

Trong thời gian bó, những mảnh vải này sẽ luôn được thay đổi và bàn chân cũng sẽ được làm sạch thường xuyên, người ta cũng sẽ bóp và bó chặt dần đều cho đến khi bàn chân đạt đúng kích cỡ như mong muốn.

Tuy nhiên, vào cuối thế kỷ 19 tập tục này đã bị cấm để thúc đẩy bình đẳng nam nữ thì ở những làng quê xa xôi vẫn còn sót lại một số phụ nữ cuối cùng từng chịu sự hà khắc từ truyền thống kì lạ này. Sau khi có quy định ‘để các đôi chân được vận động’, những người phụ nữ từng bó chân gặp khó khăn rất lớn vì họ không thể đi làm việc như người bình thường theo đúng quy định của nhà nước.

bochanblogtamsu8

Nhìn đôi chân được tháo bỏ tấm vải quấn chặt khiến ai cũng không khỏi choáng váng.

bochanblogtamsu7

Các ngón chân co quắp vào nhau thành khuôn hình chiếc giày bé xíu khiến cho người phụ nữ gặp nhiều khó khăn trong quá trình vận động đi lại.

Nếu như ngày nay, phụ nữ tìm đến phẫu thuật thẩm mỹ như nâng ngực, độn cằm, sửa mũi thì việc bó chân của người phụ nữ Trung Quốc ngày xưa, tuy có hơi tàn nhẫn nhưng vẫn được xem là một truyền thống chấp nhận được. Và những người phụ nữ cuối cùng còn sót lại ở thời Trung Quốc với đôi chân “gót sen” luôn được xem là niềm kiêu hãnh một thời.

Nhưng dù thế nào đi nữa, xét về phương diện xã hội học, tục lệ này cũng phản ánh rõ rệt quyền lực của người đàn ông trong xã hội phong kiến cùng với tư tưởng trọng nam khinh nữ nặng nề của Trung Quốc thời xưa, nó kéo dài cả hàng thế kỉ và thậm chí còn có ảnh hưởng rất lớn đến tận ngày nay.

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC