kênh sao

Lời trăn trối của bác sĩ qua đời vì ung thư: “Có nhà triệu đô, lái xe Ferrari thời thượng nhưng khi sắp chết, tôi mới biết mình nên sống thế nào”

“Hãy để tôi nói với bạn rằng khi tôi sắp chết, chiếc xe thể thao Ferrari, nhà ở sang trọng, lợi nhuận từ kinh doanh… đã trở nên vô nghĩa đối với tôi”.

Một bác sỹ chuyên về sắc đẹp ở Singapore là Richard Teo, vốn xuất thân trong gia đình nghèo khó, nhưng dựa vào nỗ lực và bản lĩnh của bản thân, 40 tuổi anh đã có nhà và xe mà mình mơ ước. Nhưng cũng chính lúc này, anh phát hiện mình bị bệnh nan y và bắt đầu suy nghĩ về những chuyện trước đây. Lời trăn trối, video và đồ họa của anh đã dẫn đến các cuộc thảo luận sôi nổi trên mạng xã hội.

Anh nói rằng, chính sự giác ngộ đã mang đến cho anh phép lạ và chúng ta có thể chia sẻ sự khôn ngoan quý giá của cuộc sống mà không cần một quá trình kịch tính như vậy.

Đây là câu chuyện của anh ấy …

Richard Teo bài phát biểu gốc (Trích đoạn song ngữ):

Xin chào mọi người! Vì hóa trị, giọng tôi hơi khàn, mong mọi người thông cảm cho tôi.

Trước hết, tôi bắt đầu bài phát biểu của mình bằng lời tự giới thiệu: tên tôi là Richard và được mời chia sẻ bởi một người bạn tên Daniel.

Từ khi còn trẻ, tôi là một mẫu điển hình trong xã hội ngày nay. Triết lý sống và thói quen của tôi đều bị lây nhiễm từ truyền thông hiện đại.

Ngay khi còn nhỏ, dưới ảnh hưởng của môi trường xã hội, tôi luôn nghĩ rằng hạnh phúc được đo bằng thành công.

Từ gia đình nghèo khó, tôi đã rất thành công khi còn nhỏ. Cho dù đó là thể thao, học thuật hay lãnh đạo, tôi phải cố gắng trở thành người đứng đầu và giỏi nhất.

Mặc dù kết quả như tôi mong muốn nhưng không thể mang lại tiền tài, giàu có cho tôi.

Vài năm trước, khi tôi còn là một thực tập sinh khoa mắt, tôi đã thấy nhiều bác sĩ và bạn bè rời bệnh viện nhà nước để hành nghề y trong các doanh nghiệp tư nhân.

Khi từng người từng người một trở nên giàu có, tôi bắt đầu không thể kiên nhẫn được nữa.

Lúc đó tôi tự nhủ với bản thân “Đủ rồi đấy, con đường này với mày quá dài”.

Vào thời điểm đó, ngành công nghiệp y tế làm đẹp đang bùng nổ. Tôi cũng nghĩ rằng đó là một cơ hội tuyệt vời để kiếm tiền.

Lúc đó, tôi tự nói với mình, không thể ở lại trong nhãn khoa nữa, tôi phải đến ngành công nghiệp y tế làm đẹp.

Sau đó, tôi thực sự rời khỏi bệnh viện nhà nước và chuyển sang ngành y tế làm đẹp để mở ra sự nghiệp của mình.

Người anh hùng mà xã hội ngưỡng mộ, không ai khác ngoài những người này… Trên thực tế trong xã hội của chúng ta thì không phải vậy. Tôi chưa bao giờ coi một bác sĩ đa khoa bình thường như… anh hùng.

Đối với họ, anh hùng là những người nổi tiếng, chính trị gia và người giàu có của giới thượng lưu. Vì vậy tôi quyết định trở thành một phần của họ, chuyển sang ngành làm đẹp.

Khi tôi còn là bác sĩ đa khoa nghiệp dư ở bệnh viện tư, nhiều bệnh nhân phàn nàn rằng phí tư vấn 30 đô singapore (hơn 500,000 vnđ) là quá đắt.

Họ nói, wow, ông bác sỹ này chắc phải kiếm được nhiều tiền lắm đây. Nhưng đối với ngành công nghiệp làm đẹp, chính những bệnh nhân này lại sẵn sàng trả tới 10.000 đô la Singapore (hơn 170 triệu vnđ) cho phẫu thuật hút mỡ!

Sau đó, tôi tự nhủ: “Được rồi! thế thì đừng chữa trị cho mọi người nữa, hãy trở thành một bác sỹ phẫu thuật thẩm mỹ”, một bác sỹ đã được đào tạo chính thức và có kiến ​​thức y khoa về phẫu thuật thẩm mỹ. Sau đó, tôi thực sự đã thực hiện các phẫu thuật như hút mỡ, mí mắt…

Tất cả những điều này thực sự mang lại cho tôi nhiều tiền và trở nên giàu có.

Nhu cầu về làm đẹp của chị em phụ nữ đáng kinh ngạc, họ không thể giấu được sự háo hức khi chờ bác sỹ biến đổi để mình trở nên xinh đẹp hơn. Có rất nhiều phụ nữ như thế trên thế giới và tôi rất vui vì điều đó.

Công việc kinh doanh của bệnh viện thẩm mỹ càng ngày càng tốt đẹp, nhưng tôi không thể thỏa mãn nó…

Từ một bác sỹ, tôi thuê thêm 2 rồi 3 bác sỹ, nhưng tôi vẫn không bao giờ có thể hài lòng với tất cả những gì tôi có, bởi vì tôi cần nhiều hơn nữa.

Sau đó chúng tôi mở rộng thị trường sang Indonesia và thành lập một đội đặc biệt để đưa một số phụ nữ từ Indonesia đến phòng khám.

Tất cả mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ theo ý của tôi và cái gì đến cũng phải đến. Vào khoảng tháng 2 năm 2011, tôi tự nói với bản thân mình rằng vì bây giờ tôi có rất nhiều tiền, tôi phải mua chiếc Ferrari đầu tiên cho mình.

Khi tôi chuẩn bị đặt hàng, tôi cũng tìm kiếm cho mình một khu đất để xây nhà, tôi nói với một vài người bạn của mình rằng, tôi tiết kiệm được 5 triệu đô la Singapore mỗi năm trong ngân hàng. Đến đây, chúng ta cùng mua đất và xây nhà cùng nhau.

Đó là đỉnh cao của cuộc đời và tôi đã sẵn sàng để tận hưởng nó. Cùng lúc đó có một người bạn nói với tôi: “Richard, chúng ta cùng nhau đến nhà thờ đi”.

Hai mươi năm trước, tôi đã là một Cơ đốc rửa tội, nhưng khi đó là do bạn bè tôi đã trở thành tín đồ, vì thế tôi cũng muốn tham dự.

Để gia nhập, tôi cũng tham dự lễ rửa tội. Bằng cách này, tôi có thể điền từ “Christian” vào mẫu để tận hưởng niềm vui theo xu hướng.

Thực tế, tôi thậm chí đến một cuốn Kinh thánh cũng không có và tôi không hiểu Cơ đốc giáo là gì. Sau khi tôi đi đến nhà thờ nhiều lần, tôi cảm thấy buồn chán và tự nhủ, không đến nhà thờ nữa, thời gian để dành đi học đại học.

Tôi vẫn còn rất nhiều thứ để theo đuổi – chẳng hạn như bạn gái, trường học, thể dục dụng cụ và…

Tôi nghĩ rằng tất cả những gì tôi có không phải là nhờ Chúa. Tôi làm việc chăm chỉ và đạt được những thành công nhất định. Ai cần Chúa? Tôi có thể tự làm điều đó.

Vào tháng 2 năm 2011, trong sự kiêu ngạo của mình tôi nói với bạn tôi rằng, cậu đi nói với mục sư của cậu đổi thời gian thành 2 giờ chiều, khi đó tôi có thể rảnh và sẽ xem xét đến chuyện tham gia…

Khi đang đắc ý thì tôi nhận được tin tức từ Chúa trời.

Ngày hôm sau, sau khi chụp PET, bác sĩ xác nhận tôi bị ung thư phổi giai đoạn cuối, giai đoạn 4B. Và nó đã lan đến não, một nửa cột sống và hai phổi, gan, tuyến thượng thận… chứa đầy khối u dày đặc.

Tôi tự nhủ, điều này là không thể. Hôm qua tôi thậm chí còn đến phòng tập thể dục để cân cân nặng của mình, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này.

Tôi tự hỏi nếu bạn có thể hiểu tâm trạng của tôi tại thời điểm đó. Tôi đang đứng trên một ngọn núi cao chỉ một lúc trước. Làm sao tôi biết rằng tôi sẽ nhận được tin tức từ Chúa vào ngày hôm sau?

Thế giới của tôi đột nhiên đảo lộn. Tôi không thể chấp nhận nó! Tôi có hơn một trăm người thân, không ai trong số họ bị ung thư.

Tôi luôn nghĩ rằng bản thân có một cơ sở di truyền rất khỏe mạnh và căn bệnh nan y này hoàn toàn không nên xảy ra với tôi. Hơn nữa, nhiều người thân của tôi đều hút thuốc không ngừng tay, nhưng họ đều ổn. Tại sao tôi bị ung thư phổi?

Khi tôi đang nằm trên bàn mổ, nheo mắt nhìn xung quanh lạnh lẽo, và đột nhiên tôi nghe thấy một giọng nói tinh tế, đó không phải là tiếng nói từ bên ngoài, giọng nói nhỏ nhưng tôi biết rất rõ rằng đó là tiếng nói từ trái tim tôi, một cảm giác mà tôi chưa từng trải nghiệm trước đây.

Giọng đó nói: “Tất cả điều này phải xảy ra ở đỉnh cao của cuộc đời. Bởi vì đó là cách duy nhất để khiến bạn tỉnh ra.”

Tôi đã bị sốc, giọng nói đến từ đâu? Nói chung, khi chúng ta nói chuyện với chính mình, chúng ta thường dùng, “Được rồi, mình nên rời khỏi đây lúc mấy giờ”, “Hay đi ăn ở đâu đây?”, sau đó tôi nhận ra sâu sắc tại sao đó là cách duy nhất tôi có thể hiểu.

Tôi luôn tự kiêu vào tài năng của mình, vì vậy tôi không nghĩ mình cần dựa vào ai trong đời.

Sau đó, tôi cũng bắt đầu hiểu rằng những người bị mắc kẹt trong các tình huống khó khăn không nhất thiết là người nghèo.

Nhiều người nghèo hạnh phúc vì họ dễ dàng thỏa mãn những điều đơn giản. Khó khăn có thể xảy ra với người giàu, nó có thể là về thể chất, tinh thần hoặc khả năng trong cộng đồng.

Và trong vài tháng tới, tôi nhận ra hạnh phúc thực sự là gì.

Trước khi kết thúc cuộc đời, xe thể thao, đất đai và tiền bạc không thể khiến tôi cảm thấy một chút hạnh phúc…

Trước đây, tôi nghĩ rằng có tiền là hạnh phúc, và hạnh phúc là không ngừng theo đuổi sự giàu có.

Hãy để tôi nói với bạn rằng khi tôi sắp chết, chiếc xe thể thao Ferrari, nhà ở sang trọng, lợi nhuận từ kinh doanh… đã trở nên vô nghĩa đối với tôi.

Những điều này không thể mang lại cho tôi một chút thoải mái và hạnh phúc. Bạn có nghĩ rằng tôi vẫn có thể tận hưởng chiếc xe thể thao của mình không? “Không! Không thể nào”.

Trước đây, trong dịp Tết Nguyên đán, tôi lái chiếc xe thể thao của mình đến nhà của bạn bè và người thân để khoe với họ. Tôi nghĩ đó là niềm vui.

Bạn có thực sự nghĩ rằng người bán hàng bán chiếc xe thể thao của bạn thực sự cầu mong sự hạnh phúc cho bạn?

Bạn bè và gia đình của bạn có thể thực sự chia sẻ cái gọi là niềm vui của bạn với bạn không?

Trong thực tế, bạn chỉ làm cho họ ghen tị, đố kỵ và thậm chí ghét bạn hơn.

Họ không thể chia sẻ niềm vui được gọi là của bạn với bạn. Đây chỉ là một chương trình rất ngắn, cho họ biết rằng tôi có những gì họ không thể có, và tôi nghĩ đó là hạnh phúc!

Vì vậy, trên thực tế, chúng ta đang xây dựng hạnh phúc của riêng mình trong nỗi đau của người khác, nó không được gọi là hạnh phúc.

Bạn còn lại gì khi đối mặt với cái chết?

Khi tôi đối mặt với cái chết, tôi không thể tưởng tượng được mình đã hạnh phúc như thế nào khi lái chiếc xe thể thao yêu quý của mình.

Hạnh phúc thật sự đến từ sự giao tiếp giữa mọi người.

Vài tháng trước, khi tôi vẫn còn rất buồn, tôi thấy rằng giao tiếp với gia đình và bạn bè khiến tôi mạnh mẽ hơn và thực sự mỉm cười.

Họ chia sẻ nỗi cay đắng và niềm vui của tôi với tôi, và đó là niềm hạnh phúc thực sự.

Bạn có biết những gì làm cho bạn cười?

Loại hạnh phúc đó đến từ việc giúp đỡ những người đang đau khổ (người giúp đỡ người khác).

Bởi vì tôi đã trải nghiệm nó, tôi biết nó có vị đắng.

Có nhiều bệnh nhân bị ung thư như tôi nói với tôi rằng có nhiều người cứ nói với họ: Bạn phải lạc quan và tích cực.

Họ tự nghĩ: Nói thì hay lắm! Tại sao không thử đứng ở vị trí của tôi và cố gắng nói rằng bạn phải lạc quan.

Tôi khác, bởi vì tôi vẫn là một bệnh nhân, tôi chia sẻ và khuyến khích các bệnh nhân ung thư khác ở khắp mọi nơi, tôi có thể kết nối với họ, vì vậy chúng tôi dễ dàng giao tiếp hơn.

Tôi đã trải nghiệm nó, vì vậy bây giờ tôi muốn nói với bạn…

Tôi sớm đã trải qua, hay để tôi kết luận, chúng ta phải nhận ra những điểm chính trong cuộc sống càng sớm càng tốt.

Đừng như tôi, bởi vì với tính cách trong quá khứ, khiến tôi không còn cách nào khác ngoài việc phải xem xét lại.

Tôi không nói người giàu là sai, nhưng vấn đề là chúng ta không biết cách kiểm soát sự giàu có.

Chúng ta càng có nhiều, chúng ta muốn càng nhiều. Tôi đã trải nghiệm nó. Khi đã dính sâu vào vũng bùn. Nó sẽ khiến bạn không thể thoát ra khỏi bản thân và mất phương hướng. Đây là bản năng con người của chúng ta và không dễ để tránh.

Hãy nhớ rằng sự giàu có mà bạn đã tích lũy không thuộc về bạn.

Chúng ta không có quyền sở hữu những của cải này, vì một ngày nào đó bạn chắc chắn sẽ bỏ lại tất cả.

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC


Loading...