34 tuổi vẫn ế, liều ra đứng đường kiếm đứa con, ai ngờ thấy tôi ra giá bèo ông khách đặt tiền làm liền 7 “nháy” và cái kết sốc sau 9 tháng

Thế nhưng ngay khi được chuyển ra khỏi phòng sinh, tôi đã sốc thật sự khi thấy người đàn ông đó đang bồng đứa con mình…

Nhan sắc không phải quá xấu nhưng số tôi lận đận tình duyên nên qua 3 mối tình đều chẳng đi tới đâu cả. Năm đó đã 34 tuổi rồi mà vẫn chẳng có chàng trai nào ngỏ ý tán tỉnh nên tôi xác định mình ế tới già rồi. Giờ làm gì ai muốn lấy gái quá lứa lỡ thì nữa.

Ở quê họ hàng cũng mai mối cho vài đám nhưng người thì thần kinh không ổn định, người thì chết vợ có đến 3 đứa con riêng,… nói chung chẳng được một ai tử tế. Nghĩ phận mình quá hẩm hiu và cũng không muốn quãng đời sau này làm vợ nhưng lại quá nặng gánh nhà chồng nên tôi quyết định từ chối tất cả mấy đám mai mối.

Lúc ấy tôi đã nghĩ tới chuyện mình sẽ làm mẹ đơn thân, nhưng biết xin con ở đâu bây giờ vì bạn bè và người quen là đàn ông của tôi đều có gia đình cả rồi. Nếu như tôi muối mặt hỏi họ xin một đứa con thì cũng có nghĩa là vô tình phá hoại hạnh phúc gia đình họ nếu như người vợ phát hiện ra. Nghĩ mãi cuối cùng tôi chọn cách ra đứng đường giả làm gái, xin con của một người đàn ông xa lạ sẽ không lo tới những phiền phức hệ lụy về sau.

Nghĩ là làm, hôm đó tôi ăn mặc khá mát vẻ và ra đứng ở đoạn đường vắng đó. Tất nhiên là tôi trang điểm rất đậm và bới tóc kiểu khác nên không ai có thể nhận ra. Đứng gần 2 tiếng đồng hồ vẫn không thấy có khách nào tới gạ gẫm nản quá tôi toan gọi xe ôm ra về thì đúng lúc ấy bất ngờ có chiếc xe con tấp vào:


Giá cả thế nào đấy em ơi. (Ảnh minh họa)

– Giá cả thế nào đấy em ơi.

– 50k/ nháy

– Hả, sao rẻ thế? Hàng hết đát à? Thôi anh đi.

– Đảm bảo nguyên trinh luôn. Sai không lấy tiền?

– Thật hả? Thế thì anh đặt luôn 7 “nháy” đêm nay trả tiền trước. Anh bao phòng luôn em lên xe đi.

Lần đầu tiên làm gái có biết giá rổ thế nào đâu, mà mục đích chính của mình là kiếm đứa con nên là cứ ra giá đại thế thôi. Ai ngờ bố này thấy rẻ quá nên ham làm 7 ‘nháy’ liền khiến tôi cũng sợ hết hồn, sức mình chịu sao nổi. Nhưng mà giờ từ chối thì mất luôn cơ hội, đứng mỏi rời chân suốt 2 tiếng đồng hồ rồi.

Vậy là chẳng thể nào suy nghĩ thêm được nữa, tôi leo lên xe ông ta chở thẳng tới nhà nghỉ. Dù tôi quảng cáo còn trinh ngay từ đầu nhưng ông khách vẫn rất thận trọng, có lẽ cũng lõi đời đi gái rồi. Ông ta cẩn thận mang bao cao sun gay lần đầu tiên. Nhưng rồi ngay khi thấy giọt máu ấy rơi ra dưới ga giường ông ta đã hét lên:

– Em còn trinh thật sao?

– Tôi đã bảo sai không lấy tiền mà.

Vậy là những lần sau đó ông ta ném luôn hộp áo mưa vào một xó rồi lao thẳng vào tôi khiến tôi đau đớn tột cùng. May mắn cuối cùng thì mọi việc cũng kết thúc tôi và ông ta quá mệt nên cả 2 lăn ra ngủ. Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy mặc đồ xong thì đi luôn mặc ông ta vẫn còn đang say giấc.

Cuối tháng ấy thì tôi đón nhận tin mừng, tôi đã có thai thật sự. Một cuộc cách mạng với gia đình bắt đầu để có thể trở thành người mẹ đơn thân. Mẹ tôi cứ ép phải tìm người đàn ông ấy nhưng tôi và anh ta làm gì có thông tin của nhau, điện thoại cũng không. Mà bản thân tôi cũng không muốn phá vỡ hạnh phúc gia đình êm ấm của người khác.

Cuối cùng bố mẹ cũng chấp nhận cho tôi giữ lại cái thai và chờ ngày sinh nở. Dù bạn bè đồng nghiệp, mọi người xung quanh dè bỉu ngó nghiêng khi tôi không chồng mà chửa nhưng tôi chưa bao giờ để ý tới những gì họ nói, vẫn ngày ngày hạnh phúc với đứa con gái đang lớn dần trong bụng.

Để rồi 9 tháng sau đó tôi trở dạ, vì sinh sớm hơn dự sinh 1 tuần nên chưa kịp báo mẹ lên, một mình bắt taxi vào viện chỉ kịp báo cho một chị cùng xóm trọ biết. Chị ấy bảo cứ vào trước chị cho con đi học rồi vào sau giúp. Vào viện thấy người ta mẹ đẻ mẹ chồng rồi chồng dìu dắt vây quanh hỏi han tự dưng tôi thấy tủi vô cùng.

Nhất là lúc cơn đau kéo đến, không có ai để mà bấu víu mà kêu than. Cuối cùng thì tôi cũng được gọi lên bàn đẻ. Ơn trời mẹ tròn con vuông, bác sĩ định chuyển con ra ngoài trước thì tôi thều thào đòi giữ lại vì tôi làm gì đã có ai đến đón cháu. Nhưng bác sĩ nói có người nhà rồi thì tôi đoán là chị hàng xóm tới nên cũng yên tâm.


Ông… sao ông lại ở đây ? (Ảnh minh họa)

Thế nhưng ngay khi được chuyển ra khỏi phòng sinh, tôi đã sốc thật sự khi thấy người đàn ông đó đang bồng đứa con mình, còn chị hàng xóm nức nở khen : “Bố bế con khéo quá”

– Ông… sao ông lại ở đây ?

– 9 tháng qua tối nào anh cũng đứng ở đoạn đường đó để đợi em mà không gặp được. Mãi tới hôm vừa rồi vô tình mới thấy facebook của em rồi tìm được tới chỗ trọ của em đúng ngày hôm nay thì chị này nói em vào viện sinh con. Nó là con tôi đúng không em ?

– Không, nó là con tôi thôi. Ông cứ về với vợ con ông đi, tôi không trách gì đâu. Là tôi muốn thế mà.

– Tôi… tôi làm gì đã có vợ đâu em. Sau cái đêm hôm đó tôi đã muốn tìm em muốn chúng ta có một mối quan hệ, nhưng đã không thể. Giờ thì may quá rồi, hãy để tôi làm tròn bổn phận với em và con.

Thực lòng lúc đó tôi không tin lắm đâu. Nhưng ông ta tốt với lại con bé là con ông ta thật nhưng tôi không cấm đoán ông ấy thăm nom. Ai ngờ 1 tháng sau chị hàng xóm về hỉ hả bảo tôi. « Em ơi, số mày được hưởng rồi. Đồng ý làm vợ người ta đi, anh ấy có hẳn mấy dãy biệt thự ven hồ kia kìa. Đại gia đấy em ạ và chuẩn 100% chưa vợ đâu ».

Những ngày sau đấy, ông ấy vẫn tới chăm tôi và con đều đặn tối lại về và không một ngày nào là không cầu hôn tôi, nhưng tôi vẫn chưa có câu trả lời dứt khoát. Tôi cứ sợ mình quyết định vội vàng sau này không chỉ tôi mà con đều khổ.

Loading...