Bị đánh đập vì nghi là ăn cắp, bố vẫn ôm khư khư hộp sữa: “Tôi không ăn cắp mà, xin đừng lấy sữa của con tôi”, câu chuyện khiến ai cũng lặng đi

Nhìn người bố tàn tật bị đánh dã man vẫn ôm khư khư hộp sữa cho đứa con út bị ốm mà ai cũng xót xa. Càng xót hơn khi biết anh bị đánh oan đến bầm dập.

Kể từ ngày vợ bỏ đi theo trai vì chê chồng nghèo lại tàn tật, mình anh Ninh đành bươn chải nuôi 2 con. Sau vụ tai nạn năm đó anh chân anh không còn được nhanh nhẹn như trước nữa, đôi chân đi chấm phải ngày ngày vẫn đạp xe khắp nơi để lượm sắt vụn và buôn đồng nát nhằm kiếm đồng tiền ít ỏi nuôi 2 con.

Những ngày đứa nhỏ khóc ngặt nghèo vì thiếu sữa, anh đành phải chắt nước cơm cho con uống hoặc bế con đến 1 nhà người quen cách đó 1 cây số để xin bú nhờ. Nhìn ngôi nhà nhỏ dột nát nghèo nàn của 3 bố con mà ai cũng thấy xót. Từ ngày vợ bỏ đi chưa 1 lần cô ấy gọi điện về để hỏi han con, nhiều người nói cô ta là người mẹ ‘máu lạnh’. Còn anh, anh không dám trách vợ mà chỉ trách mình quá vô dụng, quá nghèo nàn.

Từ bé anh Ninh đã mồ côi bố mẹ nên anh biết được cảm giác không nơi nương tựa nó khổ sở như thế nào. Vì thế anh luôn quyết tâm nuôi 2 con mà không bỏ rơi chúng cũng chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện đi bước nữa.

bo-ngheo-thuong-con-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Nhiều người thương hoàn cảnh của anh cũng hay qua lại giúp đỡ thậm chí ngỏ lời muốn làm vợ nhưng anh lắc dầu từ chối. Anh mỉm cười hiền rồi nói:

- Tôi lo cho thân mình và 2 con còn không nổi lấy gì lo thêm cho 1 người nữa, lấy tôi rồi đàng ấy chỉ khổ thôi.

Ngày con lớn của anh vào lớp 1, anh Ninh hào hứng vì đã mua được cho bé 1 bộ quần áo mới. Tuy nó không đắt tiền và không được đầy đủ như con của người khác nhưng ít nhất đó cũng là niềm an ủi cho đứa bé con nhà nghèo. Mỗi lần đi học về đi qua mấy cửa hàng bán đồ ăn, con bé lại nuốt nước bọt và hỏi:

- Bố ơi chắc mấy món đó ngon lắm nhỉ?

Anh vừa đạp xe vừa bặm môi:

- Không ngon đâu con.

Con bé nghe xong buồn thiu, cụp mắt lại. Với nó việc được ăn mấy món ngon ngon lạ lạ kia mãi chỉ là điều xa xỉ, không chỉ mỗi nó mà cả bố và em nó cũng vậy.

Bé út của nhà anh giờ cũng đã được hơn 1 tuổi, hôm nào anh gửi được nhà hàng xóm thì anh tranh thủ đi lượm ve chai hoặc đi làm thuê. Ai thuê gì anh làm nấy, miễn có tiền đong gạo cho con và không phạm pháp anh đều làm. Vì các con anh không hề quản ngại khó khăn, vất vả. Đêm nào căn phòng bé nhỏ của 3 bố con cũng đầy ắp tiếng cười.

Mọi chuyện cứ diễn ra như thế cho đến 1 ngày, bé con nhà anh bị ốm. Khi anh đang đi lượm ve chai thì nghe chị hàng xóm gọi nên anh vội về gấp trên đường đi về anh ghé vào mua sữa cho con, nhưng lúc đi được 1 đoạn thì bỗng dưng anh bị 1 thằng bé ăn cắp vu oan là ăn trộm sữa của cửa hàng:

- Cháu… cháu lấy sữa là do chú này bảo. Chú ấy nói nếu cháu không lấy chú ấy sẽ đánh cháu.

Anh nhìn ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì bị người đàn ông cao to lao vào đánh tới tấp:

- Mày dám ăn bảo người ăn cắp đồ của tao à.

- Không tôi… tôi không ăn cắp, xin đừng ấy sữa của con con tôi nó đang bị ốm.

Nhìn anh dù bị đánh vẫn ôm lấy hộp sữa khiến ai đi qua cũng tò mò nhìn vào. Chỉ đến khi bà chủ mới bán sữa cho anh thấy xa xa có ẩu đả chạy đến thì mọi việc mới được sáng tỏ:

- Anh ấy mua sữa chỗ tôi mới ra mà sao anh lại bảo anh ấy ăn cắp của anh. Con người ta đang ốm nặng, tự dưng lại đánh người ta ra nông nỗi này.

- Nhưng thằng… thằng bé kia vừa nói chính hắn ta bảo nó ăn cắp mà.

- Nó bảo gì anh cũng nghe à, anh đánh người vô tội sắp chết đến nơi rồi. Anh có còn là con người không? Đừng thấy người ta nghèo khổ mà khinh thường mà bắt nạt.

bo-con-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Ai đi ngang cũng chỉ trỏ:

- Đền bù đi, đánh người ta chảy cả máu, đúng là vũ phu không có tính người mà.

Họ đỡ anh dậy, nhìn người cha khắc khổ tàn tật ôm khư khư hộp sữa ai cũng xót. Nhiều người thương quá đi mua cho anh mấy dây sữa rồi bảo:

- Anh không sao chứ, có cần đi bệnh viện không? Anh cầm về cho cháu uống nhé.

- Tôi không sao, tôi không nhận đâu.

- Anh cứ nhận đi.

Gã bặm trợn vừa đánh anh bị chỉ trích nhiều và cũng biết mình sai nên xin lỗi anh rối rít. Họ bảo đưa anh vào bệnh viện nhưng anh từ chối:

- Tôi phải về với con tôi, cảm ơn mọi người.

Nhìn anh đau đớn cầm sữa rồi cố đẩy chiếc xe đạp cà tang đi mà ai cũng thương xót. Về nhà anh ôm con vào lòng:

- Sữa đấy, con uống đi cho khỏe.

Người bố nghèo ấy luôn cố gắng dành những điều tốt nhất cho con. Bố mẹ chúng ta cũng vậy họ đã hết lòng hi sinh cả cuộc đời vì chúng ta. Vậy nên hãy luôn hiếu thảo, biết nói lời cảm ơn và lời yêu thương khi bạn còn có cơ hội.

Loading...