kênh sao

Bí mật đau lòng giữa bố chồng và chị dâu

Do bị di chuyển nhiều, túi hồ sơ để lâu cũng mục nát nên bung ra, giấy tờ rơi văng tung tóe. Tôi thu dọn lại thì thấy một bài báo cũ đã ngả màu nhưng được ép platic cẩn thận...

 Duyên này, lại đây bố bảo.
- Dạ, bố bảo gì con ạ!
- Con mang chỗ gà hầm này đun nóng lại rồi cùng ăn với chị Lam nhé! Mà cái Lam đâu rồi.
- Chị ấy bảo mệt nên đang nằm trên phòng bố ạ.

Nghe thấy thế bố chồng liền tôi động viên:

- Con là dâu mới trong nhà, mới về nhà chồng mà đã phải cáng đáng bao nhiêu việc. Thôi chịu khó con nhé! Chị dâu con đang nghén, còn mẹ chồng con thì bận buôn bán ngoài cửa hàng. Nhà cửa có việc gì con đỡ đần cho chị nhé!

- Dạ, không có gì đâu ạ! Con là dâu con trong nhà, bố không phải khách sáo thế đâu ạ! Việc nhà cũng không nhiều, con làm một tí là xong.

- Mà bố thương chị Lam thật đấy! Sau này con sinh cháu nội cho bố, bố cũng mua đồ tẩm bổ cho con nhé.
- Có, sau này bố sẽ mua hết. Cứ lo sinh cháu nội cho tôi đi. Con Lam từ ngày bé đã gầy yếu rồi, lại không có mẹ chăm lo, có khỏe mạnh, đủ đầy như con đâu. Nên bố quan tâm chị hơn một chút.

Nghe bố nói tới đây tôi thấy lạ. Tôi là dân khu này nên chuyện bố biết ngày nhỏ trông tôi như thế nào là bình thường. Nhưng nhà chị Lam ở tận xa như thế, sao bố biết được nhỉ? Thấy lạ nên tôi liền hỏi:

- Sao bố lại biết ngày nhỏ trông chị Lam như thế nào ạ!
Nghe tôi hỏi vậy, bố lúng túng :

- À, tại bố thấy nó gầy nên mới nghĩ thế!

Chị Lam cũng là người thoải mái và tốt tính. Hễ thấy trong người khoe khỏe, bớt nôn nao là chị lại xắn tay lên dọn cùng tôi. Hôm nay mẹ đẻ tôi sang chơi, mang biếu bố mẹ chồng tôi ít cá thu một nắng. Buổi tối, lúc hai chị em đang rửa bát và dọn bếp:

- Thím Duyên sướng thật đấy! Có mẹ đẻ ở gần tí tí lại được về nhà, ở nhà cái gì ngon cũng được ăn.
- Chị đang nhớ mẹ à! Thôi mỗi người mỗi cảnh, chị đừng buồn. Mà cổ tay chị có cái nốt ruồi to nhỉ? Em nghe người ta nói người có nốt ruồi như thế là phú quý lắm!
- Nốt ruồi của cái Lam có từ hồi nhỏ lại càng quý!

Bố chồng tôi đã ở sau lưng hai chị em từ lúc nào. Tôi hơi thắc mắc vì câu nói vừa nãy của bố.
- Bố ơi sao bố biết nốt ruồi của chị Lam có từ nhỏ ạ!
- À, thì...
Bố chồng tôi ấp úng như muốn tránh câu trả lời.

Bên ngoại chị ở tận Ninh Bình, mẹ chị lại mất từ khi chị còn nhỏ, vài năm sau bố cũng có gia đình riêng nên chị ít về nhà ngoại. Nghe đâu, mẹ đẻ chị mất khi đi làm tận Bình Dương. Sau khi gây tai nạn, lái xe có đền bù cho gia định chị một chút tiền, nhưng nhờ có mối quan hệ nên ông ta không bị xử phạt trước pháp luật.

Hôm nay, tôi tới công an làm lại căn cước công dân, tình cờ tôi gặp lại chú Tiến, bạn của bố đẻ tôi. Vừa nhìn thấy tôi, chú đã hồ hởi:

Duyên à, nghe nói cháu lấy con trai ông Thịnh hả. Hôm hai đứa cưới, bố mày không mời chú, nhưng chú lại quen bố chồng cháu nên vẫn được đi ăn cỗ. Về nhà cho chú gửi lời hỏi thăm bố chồng nhé! Nói đến chú là bố chồng mày nhớ ngay. Ngày xưa không có chú thì ông ấy cũng khốn khổ.

- Chuyện gì vậy chú?
- À, ngày xưa bố chồng mày gây tai nạn trong Bình Dương, chú phải nhờ bạn bè quen giúp đỡ, ông ấy mới không phải lĩnh án tù, chỉ phải đền cho gia đình người bị nạn ít tiền thôi.

- Thật thế hả chú, sao cháu chẳng nghe ai nói gì nhỉ?
- Chuyện qua lâu rồi, chắc mọi người không muốn nhắc lại. Chính chú còn cùng bố chồng cháu đến nhà người bị nạn để đưa cho họ tiền đền bù.
- Chú còn giúp cả bố chồng cháu việc đó nữa ạ!

- Ừ, người phụ nữ bị bố cháu đâm chết nhà nghèo lắm . Cô ta có một đứa con gái nhỏ khoảng 3 tuổi. Đứa bé đó có đôi mắt sáng rất thông minh, trên cổ tay còn có một nốt ruồi phú quý rất lớn.

Hôm nay đi làm về, bố dặn tôi lên dọn phòng bố mẹ ở trên tầng hai, lôi hết quần áo và mọi thứ trong tủ ra, vì tủ của bố mẹ bị mối xông. Tí nữa đội diệt mối chuyên dụng sẽ tới.

Bình thường, tôi và chị Lam chỉ thu quần áo rồi cho vào từng phòng. Quần áo của nhà nào, nhà ấy sẽ tự gấp, nên tôi cũng không biết trong tủ của bố mẹ có những gì.

Tôi đang dọn quần áo ra ngoài thì thấy một túi đựng tài liệu được cất dưới đáy tủ. Tôi thầm nghĩ "Nếu là giấy tờ quan trọng bố phải cất trong két chứ?", nhưng thôi kệ, dọn cái đã.

Sau một hồi hai chị em mệt bở hơi tai thì mọi việc cũng đâu vào đó. Tôi bảo chị Lam đi tắm trước, còn lại để tôi dọn nốt. Do bị di chuyển nhiều, túi hồ sơ để lâu cũng mục nát nên bung ra, giấy tờ rơi văng tung tóe. Tôi thu dọn lại thì thấy một bài báo cũ đã ngả màu nhưng được ép platic cẩn thận. Bài báo nói về vụ tai nạn ở tận tỉnh Bình Dương, giữa chiếc xe tải với xe máy. Người chết là một cô công nhân, có quê Ninh Bình.

Ngoài ra còn có ảnh một đứa bé gái khoảng 3, 4 tuổi. Tôi giật mình khi nhìn thấy bức ảnh ấy, có cái gì đó quen quen. À, hình như đó chính là ảnh chị Lam ngày bé thì phải.

Tôi vội vàng thu dọn, đầu óc cứ miên man nghĩ lại những câu nói như vô tình của bố về chị Lam, rồi của chú Tiến về bố. Bố chồng tôi ngày trước vốn là dân lái xe tải. Nghe chồng tôi kể sơ sơ thì sau vụ gây tai nạn chết người, ông bỏ hẳn nghề.

Chẳng nhẽ bố chồng tôi lại là người gây tai họa cho mẹ chị Lam sao. Bảo sao ông rất quan tâm đến chị. Tôi giấu vội túi tài liệu đó vào đáy tủ quần áo. Nếu chị Lam biết chuyện này thì sẽ ra sao? Tôi không dám nghĩ tới điều đó, nhất là trong khi chị đang mang thai. Không ngờ một người tưởng chừng rất đơn giản và hào sảng như bố chồng tôi lại có thể giấu một bí mật khủng khiếp như vậy!

 
nh_s_d_ng
Hình minh họa

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...