Bị nhà chồng ruồng bỏ vì đứa bé trong bụng là con gái, cô vợ trẻ bỏ ra đê ở rồi ngày nào cũng hái măng luộc ăn và cái kết kinh hãi trên bàn đẻ
kênh sao

Bị nhà chồng ruồng bỏ vì đứa bé trong bụng là con gái, cô vợ trẻ bỏ ra đê ở rồi ngày nào cũng hái măng luộc ăn và cái kết kinh hãi trên bàn đẻ

“Nó là con dâu chứ có phải con ruột tôi đâu mà lo. Nó chết tôi đã có đứa con dâu khác đẻ cháu cho tôi rồi”. Mẹ chồng vô tình trả lời bác sĩ thế để rồi lúc đứa bé chào đời thì...

Là cô gái tỉnh lẻ, nhà thì nghèo nên về nhà chồng giàu có Hằng bị coi thường lắm. Mẹ chồng cô suốt ngày soi mói, lườm nguýt Hằng các kiểu. Hễ cứ ai sang chơi là y rằng bà chê, nói xấu con dâu thậm tệ không thiếu 1 câu gì. Kết hôn 5 tháng thì Hằng có bầu, có con Hằng đỡ khổ hơn vì nhà chồng coi trọng cái thai này lắm nên chăm, tẩm bổ cô thôi rồi.

Và rồi khi cái thai được 3 tháng, mẹ chồng đưa Hằng đến phòng khám tư siêu âm. Bác sĩ vừa thông báo cái thai trong bụng Hằng là con gái thì bà mẹ chồng thay đổi thái độ 180 độ. Bà chì chiết, xúc phạm Hằng là đồ không biết đẻ, vô dụng này nọ. Lại được thêm cả Hùng (chồng Hằng) nữa, anh nghe lời mẹ mà đánh chửi vợ 1 cách thậm tệ rồi đuổi vợ ra khỏi nhà. Nhìn con dâu bầu bí xách túi quần áo đi, mẹ chồng đứng chống tay cạnh sườn nói đểu:

- Đuổi được con giặc giời này đi rồi, mai mẹ sẽ sắm tráp trầu cau cho con sang nhà cô Lan hỏi cưới con gái cô ấy. Cái Tuyết vừa có học thức, giàu có, tướng nó chỉ có đẻ con trai mà thôi đâu như cái ngữ vừa ăn hại lại nghèo xác xơ kia.

Cắn răng nghe mẹ chồng nói những lời cay đắng đó, Hằng gạt nước mắt bỏ đi. Thế nhưng trong người không có 1 đồng nào, không biết sống nương tựa vào đau Hằng lang thang ra bờ đê. Thấy cái chòi cũ, sắp đổ của ai đó đã bỏ hoang Hằng liền đánh liều vào đó sửa lại và ở. Không tiền, không công việc Hằng cực lắm. May mắn thay, mấy hôm sau có cái lò gạch gần đấy tuyển người làm Hằng xin làm từ sáng sớm đến tối trẫm mới nghỉ.

khocs9-blogtamsu

(ảnh minh họa)

Được 200 ngàn/ngày công thế nhưng Hằng chẳng dám ăn tiêu gì cả. Cô gom góp lại để mai kia lấy tiền đi đẻ chứ không mai này biết cậy nhờ ai. Không mua thức ăn, có dãy tre xanh mướt ở bờ đê Hằng ngày nào cũng tận dụng ra đó hái măng về luộc ăn qua bữa. Nhiều hôm mấy anh chị cùng làm thương lại dúi cho Hằng con cá, cân thịt về tẩm bổ.

Thời gian cứ thế trôi đi, rồi cũng đến tháng thứ 9 của thai kỳ. Hôm đó đang làm ở lò gạch thì Hằng đau bụng quằn quại, nghĩ là trở dạ mọi người cấp tốc đưa cô vào viện cấp cứu khẩn. Không biết ai lấy điện thoại của Hằng gọi điện cho Hùng và nhà chồng. Họ cũng đến, thế nhưng đến kiểu cho có chứ cũng chẳng thiết tha gì với đứa cháu gái kia.

Bà Tứ – mẹ chồng tính đi về thì bác sĩ đi ra hỏi lớn:

- Ai là người nhà của sản phụ Hằng?? Chúng tôi cần xin ý kiến gấp.

Chần chừ 1 lúc bà Tứ mới cất tiếng.

- Tôi, có việc gì thế bác sĩ??

- Con dâu bà hiện nay sức khỏe và đứa bé yếu lắm, chỉ cứu được mẹ hoặc con thôi. Bác chọn đi. Nhanh lên.

di-de15-blogtamsu

(ảnh minh họa)

- Ôi dào, đứa nào chết cũng thế thôi. Mẹ con nó quan trọng gì với nhà tôi đâu chứ?? Bác sĩ muốn cứu ai thì cứu, không để tụi nó chết hết cũng được.

- Bác, con cháu bác mà bác nói thế sao??

- Nó là con dâu chứ có phải con ruột tôi đâu mà lo. Nó chết tôi đã có đứa con dâu khác đẻ cháu cho tôi rồi. Sao phải lo gì chứ??

Sốc óc trước câu trả lời bạc tình đến lạnh người của bà Tứ, bác sĩ đi vào và cố gắng quyết tâm cứu 2 mẹ con Hằng. Và rồi điều đó cũng thành công, cả mẹ và con Hằng đều được cứu sống. Bế đứa trẻ nặng có 1,9kg ra trao cho bà Tứ bác sĩ bảo:

- Phúc tổ 3 đời nhà nó, cả mẹ và con thằng bé đã sống. Nhưng thằng bé bị nhiễm độc tố gì từ thực phẩm nên nó bị thiểu năng, không thể phát triển được như những đứa trẻ bình thường.

- Con trai, con Hằng đẻ con trai thật ư??

Bà Tứ vạch vội tã ra và nhìn mặt thằng cu nó giống Hùng y như đúc. Ôm lấy cháu đích tôn bà khóc hết nước mắt vì hối hận đã đuổi Hằng đi, đầy đọa Hằng để cô phải sống khổ sở, ăn măng luộc trừ bữa nên thằng cu mới thành ra thế này.

Tỉnh dậy sau ca sinh tưởng chết đó, Hằng nhìn con mà xót thương vô cùng. Chồng và mẹ chồng quỳ xuống xin lỗi mong Hằng bế con về nhà thế nhưng cô lắc đầu từ chối, bởi từ cái giây phút bà đuổi mẹ con cô đi, cô đã không còn thuộc về gia đình đó nữa rồi. Cô muốn sống cuộc sống chỉ có 2 mẹ con cô, dù khổ sở thế nào.

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...