kênh sao

“Chỉ cần anh đón con sớm 5 phút thôi thì con đã không chết”

Nếu như đón con sớm chỉ cần 5 phút thôi thì đã không xảy ra chuyện. Bởi vậy người ta mới nói một vài phút đôi khi phải đánh đổi bằng cả cuộc đời.

Anh chị trở thành vợ chồng đã gần 6 năm nay, vợ chồng anh chị có chung một đứa con nhỏ. Cuộc sống gia đình vô cùng hòa thuận, hạnh phúc cho đến một ngày người đàn ông ấy không còn trân trọng gia đình mà chị đang gồng mình lên để gìn giữ.

Bất cứ ai cũng từng một lần bị rung động bởi những người phụ nữ, đàn ông khác bên ngoài mà không phải vợ chồng mình. Tuy nhiên, người thông minh sẽ chỉ giữ lại khoảnh khắc đó một chút, một niềm vui nho nhỏ thoáng qua. Còn kẻ dại sẽ dễ dàng coi cái thứ tình cảm nhất thời đó chính là tâm huyết cả đời. Và cũng vì thế mà gia đình lục đục, lao đao.

Chị biết anh ngoại tình, chị không thể nào ngờ được rằng người đàn ông mình hết mực yêu thương ngoại tình. Để rồi ngày phát hiện ra anh đã làm chuyện có lỗi với mẹ con chị chị cũng chỉ biết lặng im.

Công việc của chị gần đây rất bận, thời gian chăm sóc con cái còn không có huống gì tới thời gian cho chồng. Chị không quá ham việc nhưng việc vẫn phải làm, không thì kinh tế gia đình sao vững được, con cái lại lo lắng về vật chất, tiền bạc là điều chị không hề muốn. Trở thành mẹ, chị chỉ hi vọng mình có thể lo cho con cuộc sống tốt nhất.

Vậy mà, anh chẳng hiểu cho chị anh ngoại tình bỏ bê cả con. Hôm đó chị đã dặn anh rất kĩ rằng nhớ tới trường đón con vào lúc 5h vì chị phải đi họp định kì và sẽ về muộn. Dặn đi dặn lại mà anh bỏ ngoài tai lời chị nói.

Anh để tới tận hơn 6h mới tới đón con. Nhưng anh đón được chẳng còn con nguyên vẹn. Anh đến trường đón con thấy có đám đông đứng ở cổng trường xì xào anh cũng ngó lại xem để rồi chết điếng khi thấy con mình nằm be bét giữa vũng máu. Anh lao tới ôm lấy con, lay con rồi gào khóc:

-Con ơi, con làm sao thế này?? Con ơi… – mấy người đứng kế bên nói:

con-chet-blogtamsuvn

(ảnh minh họa)

- Khổ chú đến sớm 5 phút là con bé đã không sao rồi, con bé bị thằng nó đi ẩu tông phải rồi chạy mất trước đó có vài phút thôi.

Tai anh như ù đi, anh chẳng còn nghe được bất cứ thứ gì. Anh gào thét, tuyệt vọng vô cùng. Con anh vẫn được đưa đến viện, nhưng bác sỹ lắc đầu.

Chị nhìn anh chị gào khóc khi thấy con mình nằm trên giường phủ lớp khăn trắng. Chị đánh tới tấp vào người anh, đầu tóc rũ rượi nức nở:

-Tại sao, sao em nói rồi mà anh không làm, tại sao chứ??

- Anh xin lỗi.

- Xin lỗi thì con có sống được không?? Con mình có sống lại được không??

- Em đừng thế nữa, anh xin em đấy anh cũng khổ tâm lắm.

- Thế lỗi là do em sao?? Em đã nói anh đi đón con rồi. Sao anh không nghe, anh ham vui bên ngoài rồi anh bỏ con như thế…

- Anh… – anh không biết phải nói sao với chị, chị òa khóc lớn hơn:

- Chỉ cần anh đón con sớm 5 phút thì con đã không chết.

Anh khóc, chị khóc cả phòng bệnh bao trùm một không khí tang thương vô cùng. Một lúc sau thì nhà nội, nhà ngoại đến cả. Anh chị chỉ có mình đứa con này. Sự vô tâm của người lớn đã đánh đổi bằng tính mạng của một đứa con.

Liệu rằng sau ngày hôm nay, cuộc hôn nhân mà anh chị đang có còn có cơ hội nào để níu kéo nó lại. Liệu anh chị có thể sống cuộc sống mà khi mối liên kết duy nhất của hai người đã không còn tồn tại.

Cả đời này anh sẽ mãi mang ám ảnh về tội lỗi vì đã hại chết đứa con bé bỏng. Còn chị chẳng bao giờ tha thứ được cho chồng. Rồi họ sẽ đi đâu về đâu??

Nắng Mai

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...