kênh sao

Chiếc quần nhỏ trong túi xách đã tố cáo tội ngoại tình của vợ

Nếu sáng hôm ấy không bỏ tiền vào túi xách của vợ, anh không thể phát hiện ra sự thật kinh hoàng này. Vợ anh - một giáo viên được bao người yêu quý, ngưỡng mộ, vậy mà lại làm một chuyện tồi tệ thế này.

Anh và chị sinh ra cùng một vùng quê. Hai người yêu nhau khi chị đang học cao đẳng trên thành phố, còn anh đã ra trường và đi làm. Những năm tháng yêu nhau, anh luôn chăm lo cho chị. Công việc của anh phải đi nhiều, làm công trình ở khắp các tỉnh nên ít khi hai người được hẹn hò. Hai người chỉ có thể nói chuyện qua điện thoại hoặc chat online qua mạng. Mỗi lần gặp, anh thường đưa chị đi chơi, đi ăn để bù đắp khoảng thời gian yêu xa.

hen-ho

Vợ anh - một giáo viên được bao người yêu quý, ngưỡng mộ, vậy mà lại làm một chuyện tồi tệ thế này

Anh còn giúp chị một phần tiền ăn học. Mẹ anh nghe phong phanh và đã nhắc nhở anh chớ có dại gái mà khổ. Rất nhiều trường hợp như anh, nuôi người yêu ăn học xong bị "đá" không thương tiếc. Nhưng anh tin vào tình yêu của chị, vẫn quyết tâm cùng chị đi hết quãng đời sinh viên đó.

Rồi cũng đến ngày chị ra trường. Sau đó là một đám cưới hạnh phúc của hai người. Mọi suy nghĩ không hay về chị tan biến ngay. Ai cũng chúc phúc và mừng cho anh đã cưới được một người vợ giỏi giang, sắc sảo, khéo ăn khéo nói. Chị về xin việc ở quê, dạy hợp đồng cho trường cấp một ở xã. Còn anh lại tiếp tục dong duổi khắp nơi kiếm tiền xây dựng tổ ấm của mình.

Niềm hạnh phúc của anh chị được nhân đôi khi không lâu sau đó, chị sinh được một cô con gái xinh xắn, đáng yêu. Anh chị quyết định mua một mảnh đất nhỏ và xây nhà ở riêng. Chị lại mở thêm quán tạp hóa ở nhà để có thêm tiền trả nợ xây nhà. Chẳng mấy mà anh chị trả hết nợ. Ai cũng khen chị là người phụ nữ đảm đang.

Rồi cậu con trai thứ hai ra đời thêm niềm vui cho gia đình anh chị. Gái hai con, nhưng chị biết cách giữ vóc dáng nên ngày càng trẻ trung, xinh đẹp. Chị bắt đầu phấn đấu vào biên chế nhà nước. Ở trường đã đủ người, chị sang xã bên xin dạy và thi biên chế.

Tối hôm ấy, chị gọi điện báo anh về muộn vì còn qua nhà người bạn nhờ vả chuyện biên chế. Khi chị về thì chồng con đã ngủ. Chị dọn dẹp, tắm rửa và vào giường ôm con.

Sáng hôm sau, như mọi hôm, anh dậy sớm đi làm, lúc vợ con vẫn còn ngủ. Nhớ lời vợ hôm qua nói hết tiền đi chợ, mà chưa đến ngày lĩnh lương nên anh rút ít tiền cho chị. Tối qua định đưa nhưng chị về muộn chưa đưa được. Anh mở túi xách của chị để đút tiền vào đấy, để lúc nào chị dậy thì có tiền đi chợ mua đồ. Bất chợt, anh sờ thấy chiếc quần lót của chị trong túi. Đũng quần lót ươn ướt. Anh biết đó là gì. Lặng người giây nát, anh không đi làm nữa mà sang nhà chú ruột - người mà anh luôn tin tưởng, luôn cho anh những lời khuyên sáng suốt.

Anh đem kể câu chuyện ấy cho chú thím nghe. Suy nghĩ một hồi, chú khuyên anh:

- Tốt nhất bây giờ cháu không nên làm ầm mọi chuyện lên, như thế sẽ không tốt cho gia đình. Cháu nên về nhà nói chuyện rõ ràng với vợ, xem mọi chuyện như thế nào rồi mới quyết định. Cháu chưa rõ mọi chuyện thì không thể nói hướng giải quyết được.

Anh về nhà, xin nghỉ làm buổi hôm đó. Sau khi cho các con đi học, anh nói vợ xin nghỉ ở nhà một buổi. Chị thấy sự lạ lùng ở anh nhưng cũng không dám nói gì, chỉ nghe theo lời anh. Khi chỉ còn anh và chị, anh lấy chiếc quần lót trong túi xách của chị ra, đặt trước mặt chị:

- Em giải thích đi.

Chị run run sợ sệt.

- Em... em...

- Không được nói dối, vì em có nói dối cũng không được.

hen-ho

Liệu có nên cho chị một cơ hội không? Nếu ly hôn thì khổ con cái. Nhưng tiếp tục, liệu anh có quên được vết thương lòng này

Chị kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Chị muốn vào biên chế. Điều đó không hề dễ. Chính vì vậy, chị chấp nhận hẹn hò với tên hiệu trưởng để công việc được thuận lợi hơn. Chị không hề muốn vậy, chỉ cần được vào biên chế là chị sẽ chấm dứt mối quan hệ này. Chị vừa kể vừa khóc lóc, cầu xin sự tha thứ từ anh.

Anh không nói gì, chỉ ngồi trầm ngâm suy nghĩ. Liệu có nên cho chị một cơ hội không? Nếu ly hôn thì khổ con cái. Nhưng tiếp tục, liệu anh có quên được vết thương lòng này?

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...