kênh sao

Con dâu mổ đẻ chưa kịp khâu đã nghe mẹ chồng mặc cả với thông gia: “Bà trả tôi 500 ngàn/ ngày tiền trông cháu”

Em xin lỗi, ông ấy cứ đòi lên thăm mẹ con nó. Bác sĩ nói ông ấy đi lúc nào không biết nên mẹ con cháu Hà em đành nhờ cậy cả vào bà. Thôi đi...

Thời gian Hòa bầu bí thì bố cô lại đổ bệnh, mẹ phải chăm sóc bố nên chưa lần nào đến thăm con gái được, nhưng bà đều đặn gửi xe tháng 2 lần đồ ăn thức uống từ quê lên cho con.

Thấy nhà hàng xóm thông gia đến chơi liên tục, rồi biếu xén nọ kia thì mẹ chồng Hà tỏ thái độ ra mặt:

- Thông gia nhà người ta chăm con cái thế cơ mà, đây con chửa vượt mặt chẳng thấy mẹ bước chân đến thăm một lần.

- Mẹ ơi, mẹ con phải chăm bố con ốm mà. Lẽ ra con là con gái cũng phải về chăm bố nhưng vì con chửa nên mẹ và chị dâu con nhận chăm bố hết.

- Gớm, cứ hễ động đến nhà cô là cô bênh chằm chặp. Tôi đây hầu hạ cô cơm nước hàng ngày không biết lúc ốm đau được bát cháo mà húp không.

- Mẹ yên tâm, công mẹ con không dám quên ạ. Nhưng mà trừ những lúc ốm mệt quá con mới phải nhờ mẹ còn ngày thường con vẫn chợ búa dọn dẹp đầy đủ mà mẹ.

Không nói được câu gì mẹ chồng Hòa mặt hằm hằm chắp tay sau đít vào thẳng trong nhà. Gần đến ngày con dâu sinh bà bắt đầu bóng gió:

- Chị liệu bảo bà ngoại lên trông cháu đi, tôi không nghỉ công việc của mình để chăm con chị được đâu.

- Bố con vẫn yếu lắm, mẹ để con tính ạ.

Chồng Hòa thấy mẹ mình cũng có tuổi rồi làm công việc lao công cũng vất vả, lương chẳng được bao nhiêu nên anh có bàn với bà:

- Hay mẹ xin nghỉ làm rồi lúc vợ con sinh mẹ ở nhà trông cháu giúp con với.

- Không có chuyện đấy đâu.

me-chong-blogtamsuvn

Ảnh minh họa

Bà không đồng ý nên Hòa gàn chồng không để anh nói thêm nữa sợ bà mất lòng. Cô cũng tính rồi chỉ cần bà chăm giúp mấy ngày cô mới ở viện về, sau đó cô sẽ cố gắng tự lo cho con tới lúc gần đi làm rồi tính toán thuê người.

Rồi cũng tới ngày Hòa sinh. Hòa nhập viện nửa ngày rồi cuối cùng bác sĩ cho cô lên bàn mổ. Nghe tin con dâu vào viện sinh dù vẫn còn yếu nhưng bố Hòa bắt bằng được mẹ cô phải cho ông lên theo để thăm con. Bà không cho ông đi nhưng ông nhất quyết:

- Tôi phải gặp bằng được con với cháu, tôi sợ lần này không lên thì sẽ chẳng còn cơ hội nữa.

Bà rưng rưng nước mắt dìu ông đón xe khách. Lên tới nơi dù mệt lắm nhưng ông vẫn bảo bà điện thoại cho thông gia tìm đến chỗ con sinh ông mới chịu ngồi ở ghế nghỉ. Vừa nhìn thấy bà thông gia mẹ Hòa vội vàng dìu chồng xuống ghế rồi chạy lại:

- Bà ơi, cháu sao rồi bà??

- Đang trong phòng mổ ấy. Mà lên đây mang theo cả người ốm khật khưỡng thế kia thì trông cháu cái nỗi gì.

- Em xin lỗi, ông ấy cứ đòi lên thăm mẹ con nó. Bác sĩ nói ông ấy đi lúc nào không biết nên mẹ con cháu Hà em đành nhờ cậy cả vào bà.

- Thôi đi, nói như bà ai chả nói được. Bà không trông cháu được thì trả tôi 500 ngàn/ ngày coi như tiền công tôi nghỉ làm.

- Nhà em… nhà em có bao nhiêu tiền dành chữa bệnh hết cho ông ấy rồi nên…

- Thế thì bà mang con gái bà về mà chăm nhá…

- Em xin bà…

Nhìn cảnh mẹ đẻ Hà quỳ xuống van xin mẹ chồng mà cả bệnh viện ai cũng thương cảm. Đúng lúc ấy chồng Hà đến vội vàng đỡ mẹ vợ đứng dậy:

- Mẹ không phải lo cho vợ con con đâu. Vợ con con con có trách nhiệm phải lo chu đáo mẹ à. Lẽ ra bọn con phải đỡ mẹ chăm bố nhưng vì hoàn cảnh nên con cũng không về đỡ đần mẹ được, mong mẹ thứ lỗi cho chúng con.

Mẹ chồng Hà nghe con trai nói vậy thì quay ngoắt vào trong. Mẹ cô chỉ còn biết khóc, may mắn là bà có được cậu con rể hiểu chuyện, không thì…

Minh Minh

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC


Loading...