kênh sao

Cưới vợ xong tôi đánh thuốc mê cô ấy rồi đóng cửa lại chờ người đàn ông khác bước vào

Đêm tân hôn tôi ngồi ngoài cửa chờ đợi. Sau 1 tiếng người đàn ông đó bước ra, trái tim tôi như vỡ nát nhưng vẫn cố mỉm cười: Cảm ơn nhé.

Còn 20 ngày cưới nữa tôi bủn rủn sốc ngất khi biết mình bị vô sinh. Tôi đứng không vững đầu óc quay cuồng, cả buổi tôi ngồi bất động trên chiếc ghế chờ của bệnh viện, mọi người trong công ty cứ hỏi: “Mày sao mà mặt mũi tái mét thế kia hay có bệnh gì nặng à”. Tôi chỉ biết nhìn họ cười gượng.

Tôi tự hỏi sao chuyện này có thể đến với mình cơ chứ, trai tráng khỏe mạnh như tôi sao có thể vô sinh được. Tối đó tôi ra hồ tây ngồi 1 mình, tắt máy dù biết vợ sắp cưới sẽ lo cuống cuồng lên. Khi bế tắc nhất tôi đã gặp thằng bạn thân để tâm sự, tôi muốn hỏi nó tôi có nên hủy hôn hay không?? Tôi không muốn, thực sự không muốn người con gái mình yêu phải chịu thiệt thòi.

- Giờ mày biết mình vô sinh, lại hủy hôn rời xa người con gái mà mày yêu suốt 4 năm qua liệu mày có sống nổi không??

- Chắc tao sẽ gục ngã mất.

Lần đầu tiên trong đời tôi đã bật khóc vì quá sốc và không chấp nhận nổi sự thật. 12 giờ đêm tôi lê xác về phòng, thấy bạn gái ngồi đó nhìn tôi trong nước mắt:

- Anh sao thế, ở công ty có việc gì à. Em chờ anh từ 6 giờ chiều tới giờ đấy, anh có biết em lo lắng thế nào không?? Có gì thì phải nói cho em biết chứ sao anh lại tắt máy như vậy, anh không xem anh là vợ anh nữa à??

dem-tan-hon-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Tôi ôm chầm lấy em, tôi thấy có lỗi với em nhiều lắm. 20 ngày đó trôi qua với tôi như cực hình, tôi đấu tranh rất nhiều việc mình có nên hủy hôn lễ hay không?? Lấy cũng khổ cho em mà hủy hôn thì cuộc đời em càng khổ khi mang tiếng bị bạn trai ruồng bỏ.

Mỗi ngày thằng bạn thân đều động viên khích lệ tôi và rồi trong 1 lần nói chuyện tôi nảy ý tưởng nhờ nó làm bố của con tôi sau này. Nó bảo tôi điên rồi chối đây đẩy nhưng rồi sau cùng nó cũng gật đầu đồng ý. Dù gì nó cũng đã có gia đình nên tôi nghĩ sau này sẽ không có chuyện tranh vợ đoạt con đâu. Chúng tôi là bạn nối khố từ bé, tôi thực sự tin tưởng nó.

Đó là lý do vì sao đêm tân hôn tôi chuốc thuốc mê cho vợ ngủ say rồi để thằng bạn vào tân hôn hộ. Cả 2 đau khổ nhìn nhau, nhiều lần tôi muốn đạp cửa xông vào và muốn thay đổi quyết định nhưng nghĩ tới việc bị vợ phát hiện ra mình vô sinh tôi lại sợ hãi. Nó bước vào căn phòng tân hôn mà vợ chồng tôi đã kì công trang trí, rồi mấy lần nó bước ra:

- Thôi tao không làm đâu, tao không thể làm được. Tao thấy có lỗi với vợ con, với cả mày và vợ mày lắm.

- Tao xin mày đấy, làm đến mức này đã là hạ sách rồi. Có ai muốn dâng vợ mình cho người khác đâu cơ chứ. Xin mày hãy giúp tao 1 lần này thôi, nếu cô ấy dính bầu thì tao cảm ơn còn không dính tao cũng sẽ không bắt mày làm nữa.

Nó bất đắc dĩ đi vào. Khi nó về rồi tôi chỉ biết lặng lẽ nhìn vợ, thấy vừa thương vừa có lỗi lại vừa bất lực. Ai rơi vào hoàn cảnh của tôi sẽ hiểu nó đau đớn và túng quẫn thế nào.

Cũng may sau lần đó vợ tôi dính bầu, cô ấy vui, cả nhà nội ngoại đều vui. Tôi cũng không rõ mình nên vui hay buồn nữa, tôi sắp được làm bố… nhưng đứa con lại chẳng phải của mình. Cảm xúc lẫn lộn, nghĩ đến việc sau này bị vợ phát hiện ra tôi lại không thể nở nổi 1 nụ cười. Nỗi bất an khiến tôi chẳng thể nào sống vui vẻ. Sau hôm đó thằng bạn thân cứ tránh mặt tôi, chắc nó thấy áy náy và thấy ân hận. Tôi nên làm gì lúc này đây, cứ sống vui vẻ giả vờ như không biết hay tìm cơ hội để thú nhận với vợ rồi van xin cô ấy tha thứ.

An Nhiên

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...