kênh sao

Đến thăm nhà ân nhân hào phóng ra tay giúp mình, tôi choáng váng khi thấy căn nhà và những đồ dùng bên trong

Chẳng hiểu xe taxi đi kiểu gì mà nửa tiếng rồi chưa đến nhà bạn tôi trong khi trời đã tối...

Tôi thật may mắn được sinh ra trong gia đình có bố mẹ là những doanh nhân thành đạt. Cuộc sống trong nhung lụa khiến tôi chỉ biết hưởng thụ không cần để ý đến bên ngoài có biết bao người nghèo khổ cần sự giúp đỡ.

Mẹ thường dạy tôi: "Hãy tránh xa những người lạ, chúng chỉ tiếp cận với ý đồ chiếm đoạt tình và tiền của con. Chỉ có bố mẹ mới đem lại cuộc sống yên bình cho con thôi".

Những lời căn dặn hàng ngày của mẹ khiến tôi luôn sợ tiếp xúc với thế giới bên ngoài, sống khép kín. Đi học thì có lái xe riêng đưa đón về đến tận nhà. Đến lớp thì cánh cổng trường chỉ mở khi tan học. Về nhà chỉ ra khỏi cổng khi được sự cho phép của bố mẹ và luôn có người đi cùng.

Bạn bè tôi ghen tỵ với cuộc sống như công chúa của tôi, nhưng càng lớn lên tôi càng cảm thấy ngột ngạt bí bức như con chim bị nhốt trong lồng.

Đến thăm nhà ân nhân hào phóng ra tay giúp mình, tôi choáng váng khi thấy căn nhà và những đồ dùng bên trong - Ảnh 1.

Ngột ngạt bí bức như con chim bị nhốt trong lồng. (Ảnh minh họa)

Một ngày xin phép mẹ cho đi sinh nhật bạn với điều kiện không cần ai chở đi vì tôi đã là một sinh viên rồi. Nhưng mẹ không yên tâm nên chỉ cho phép tôi ra ngoài với điều kiện có bảo vệ đi kèm.

Mặc kệ sự ngăn cản của mẹ, tôi trốn ra ngoài thuê xe taxi để đi. Chẳng hiểu xe taxi đi kiểu gì mà nửa tiếng rồi chưa đến nhà bạn tôi trong khi trời đã tối. Đang định thắc mắc thì bác tài xế nói sắp hết xăng cần tìm cây xăng để đổ.

Khi đổ xăng còn thiếu mất 200 nghìn đồng bác ấy bảo tôi cho mượn tạm. Tôi vui vẻ rút tiền ra trả, nhưng sực nhớ ra ví tiền và điện thoại để quên trên xe ô tô ở nhà. Bác tài xế giục rối rít còn tôi bối rối chẳng biết xử lý thế nào vì cây xăng có rất nhiều người đang chờ.

Bác ấy gắt lên chửi tôi lừa đảo đã không có tiền còn đòi thích sang. Bác chửi rất tục khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tôi. Có người còn mắng chúng tôi đang đóng kịch để tìm kiếm lòng thương hại của người tốt.

Tôi ôm mặt khóc chẳng nói được lời nào. Đúng lúc đó có một thanh niên chạc tuổi tôi bước đến đưa cho bác ấy 4 tờ 50 nghìn đồng. Bác ta im lặng cầm lấy trả tiền xăng rồi biến mất để mặc tôi đứng ở cây xăng.

Một lần nữa anh thanh niên lại ra tay giúp tôi, anh ấy chở tôi về nhà. Về được nhà, tôi mừng lắm, chạy vội vào nhà quên cả cảm ơn người đã giúp mình. Thật may bố mẹ tôi đi làm chưa về nên không ai biết những việc đáng sợ vừa xảy ra với tôi.

Suốt đêm hôm ấy tôi không tài nào ngủ được về sự vô tình của mình đối với ân nhân. Đã không mời anh ta vào nhà cũng chẳng cảm ơn lấy một câu mà lại vội vàng đóng sầm cánh cổng lại.

Nhiều tháng sau, tôi thường xuyên qua lại cây xăng đó để tìm người thanh niên đã giúp đỡ mình. Sự kiên trì đã được đền đáp, tôi đã gặp được anh ấy. Sau những câu tạ lỗi anh ấy đã bỏ qua và nhận tôi là em gái.

Mấy ngày sau anh mời tôi đến nhà chơi. Tôi thực sự sốc khi nhìn thấy gia cảnh của anh. Nhà anh chẳng có gì đáng giá, căn nhà thì ọp ẹp, cốc uống nước cũng là cốc nhựa cũ kỹ. Anh kể bố mẹ anh ly dị, họ đã có gia đình con cái riêng, để mặc anh với một người em gái đang học cấp 2 tự bươn trải. Anh làm công nhân kiếm tiền nuôi em ăn học.

Đến thăm nhà ân nhân hào phóng ra tay giúp mình, tôi choáng váng khi thấy căn nhà và những đồ dùng bên trong - Ảnh 2.

Sống trong cảnh giàu sang mà chưa bao giờ biết giúp đỡ người khác. (Ảnh minh họa)

Không ngờ anh nghèo khó thế mà sẵn sàng giúp đỡ người khác. Còn tôi thì sống trong cảnh giàu sang mà chưa bao giờ biết giúp đỡ người khác. Tôi thấy thật hổ thẹn khi đứng cạnh anh.

Sau hôm đó tôi yêu anh từ lúc nào không hay. Tôi tâm sự với mẹ về gia cảnh của người mình yêu. Mẹ thẳng thừng phản đối và ngăn cản tôi qua lại với anh ấy. Thậm chí còn đòi đến nhà anh ấy để dằn mặt vì dám có tình cảm với tôi.

Mọi người ơi tôi phải làm sao để mẹ hiểu là anh ấy tuy nghèo về vật chất nhưng tình cảm không nghèo chút nào. Làm sao để mẹ hiểu là tôi không chọn nhầm người yêu.

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...