kênh sao

Đi bê tráp bị trúng gió xin vào ngủ nhờ nào ngờ ngủ quên luôn trong phòng tân hôn để rồi sáng hôm sau phải trở thành cô dâu bất đắc dĩ

Đi bê tráp cho người ta mà kết quả hôm sau thành cô dâu luôn kể ra cũng kỳ nhưng đời người mà, đã là chữ ngờ thì không bao giờ có thể đoán định được cả.

Cô là bạn thân của cô dâu, vì không thuê được đủ người bê tráp, thôi mất duyên đằng nào cũng mất rồi nên cô gật đầu đồng ý vừa làm phù dâu kiêm luôn cả việc bê tráp.

Ai dè bê tráp ra gió chút cô cảm lạnh, thời tiết đợt này thay đổi nhiều quá khiến cô thấy mệt. Đôi khi cô còn cảm thấy mình bị run lên vì lạnh, chắc chắn trúng gió rồi. Giờ mà ốm ra đấy chỉ có khổ thôi, nhà thì ở xa. Vi đi theo bạn lên đưa dâu cô quyết định xin ngủ nhờ nhà chú rể 1 lúc vì dù gì nhà chú rể cũng khá rộng với cả có nhiều phòng trong khi cô dâu lại là bạn thân thiết của mình nên cô cảm thấy tin tưởng và an tâm.

Đấy chỉ là cách tự khiến bản thân mình an tâm hơn mà thôi. Sau đó cô đi thẳng vào một phòng và ngủ luôn trên chiếc giường trải đầy hoa hồng đó. Cứ thế vì mệt, vì đau đầu mà cô đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Bất ngờ hơn ở chỗ sau khi ngủ thì cô thật sự không còn nhớ được gì nữa, chỉ biết sáng hôm sau tỉnh dậy cô phải hét toáng lên khi người nằm cạnh mình là một người đàn ông lạ hoắc.

Anh ta vội vã bịt miệng cô lại rồi khẽ nói:

-Em nói bé thôi được không, đừng hét nữa. – cô tức giận đánh anh ta rồi quát:

-Không hét thì làm gì bây giờ. Sao anh lại ở đây, anh đã làm gì tôi đêm qua??

-Anh… anh xin lỗi chắc vì say quá nên anh đã không kiểm soát được mình nên là…

-Anh.. anh lợi dụng cơ hội đúng không, thật đốn mạt.

-Anh không có ý đó, thật sự anh không có ý lợi dụng em đâu. Chỉ vì anh không biết phải làm thế nào bây giờ nữa, anh không biết mình lại làm chuyện tệ như thế vào đêm qua. Em cho anh xin lỗi.

-Thôi đi, đừng có viện lý do nữa.

-Vậy bây giờ anh chịu trách nhiệm với em có được không??

-Anh định chịu trách nhiệm thế nào??

-Cho em một danh phận, mình kết hôn được chứ??

co-dau

(Ảnh minh họa)

-Anh… thôi tôi không cần. – vừa dứt câu không cần thì có tiếng gõ cửa. Tôi hoảng hốt khi nghe tiếng cô bạn thân gọi cửa. Đêm qua vợ chồng bạn tôi đã phải ngủ ở ngoài phòng khác vì phòng tân hôn bị tôi và anh bạn kia chiếm mất. Vừa xấu hổ lại ngại tôi không biết phải làm sao. Đã thế lại còn dấu tích lần đầu của tôi vẫn trên giường của hai người họ. Anh nắm tay tôi an ủi:

-Cứ để anh lo được không, em đồng ý làm vợ anh đi.

-Em…

Thôi thì nhỡ rồi giờ tôi cũng không biết mình phải làm thế nào nữa. Tôi thật sự cảm thấy lo lắng cho tương lai của mình quá. Hoang mang là thế nhưng anh mở cửa ra rồi đóng cửa lại để tôi chuẩn bị mặc lại đồ cẩn thận khiến tôi cũng an tâm.

Ra đến ngoài bạn cười hớn hở:

-Khiếp mày quen với anh Tuấn từ khi nào mà tao không biết thế. Mày hơi bị may đấy.

-Sao lại may cơ??

-Thì anh ấy vừa ngoan, gia đình điều kiện, bố mẹ cưng chiều lại còn công việc ổn định nữa. – tôi cười trừ cho qua, con bạn thì cứ thao thao bất tuyệt.

Chẳng biết thế nào ngay tối đấy anh đã cầu hôn tôi luôn. Sáng xảy ra chuyện, chiều lại như thế sao tôi từ chối được. Gật đầu đồng ý, bố mẹ anh cũng ở gần đó qua gặp mặt con dâu tương lai là tôi khiến tôi lo lắng vô cùng.

May mắn mọi người cũng thoải mái nên tôi có phần an tâm hơn về mối quan hệ này. Gặp anh được có 1 ngày nhưng anh cũng là người chu đáo. Vậy là chẳng mấy chốc tôi cũng trở thành cô dâu rồi.

Đi bê tráp nào ngờ bị trúng gió đau đầu quá mới xin vào ngủ nhờ nào ngờ ngủ quên luôn trong phòng tân hôn để rồi sáng hôm sau tỉnh dậy trở thành cô dâu bất đắc dĩ thế này đây.

Đó là câu chuyện cả đời tôi sẽ không thể quên được với chồng mình. Một lần bất đắc dĩ đó chính là cái duyên khiến tôi và anh ở bên cạnh nhau. Sau gần 10 năm chúng tôi vẫn hạnh phúc bên nhau như thế là quá may mắn rồi. Hi vọng mãi sau này vợ chồng tôi vẫn sẽ hạnh phúc như bây giờ.

Nắng Mai

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...