kênh sao

Đi tiệc công ty về ném cho vợ con 3 miếng cá nát bét bảo: “Tao lấy phần cho chúng mày đấy”, hôm sau hốt hoảng khi thấy thứ này trong bát mỳ vợ nấu”

Nhưng vợ tôi vừa nói vừa đậy vội bát mì lại, tôi nghi ngờ đẩy ra. Đến khi ngó vào, tôi mới sốc nặng: “Cô ăn cái gì thế này?”

Tôi đã từng nghĩ rằng mình là người chồng như thế đã đủ tốt, và là người thiệt thòi khi phải nai lưng ra đi làm việc để kiếm tiền nuôi vợ con.

Cũng vì cuộc sống cơm áo gạo tiền, mà tôi luôn cáu gắt với vợ con, mỗi khi bị sếp mắng, khi có chuyện gì đó bên ngoài mà không nói được với ai, tôi chỉ biết đem về trút lên đầu người vợ khốn khổ.

Đương nhiên, lúc đó tôi chưa thấy em khổ, ngược lại còn nghĩ em sung sướng khi gái nhà quê không biết chữ lại cưới được người chồng có học, làm văn phòng như tôi, mặc dù lương không khá lắm, nhưng ít ra tôi cũng có cái mác là dân tri thứ, còn vợ tôi là kẻ mù chữ.

Từ khi vợ đẻ xong, đầu óc dường như càng trở nên ngu đi, cái gì cũng quên, lúc nào cũng ngu ngơ, đã thế còn xấu và gầy xanh xao.

Trong khi người khác thường béo lên nhưng vợ tôi lại gầy đét, chân tay nổi gân guốc. Tóm lại dù béo hay gầy đều rất xấu. Bởi những lý do đó, tôi càng thường xuyên cá bẳn với vợ. Tôi nhớ không nhầm thì dường như thời gian đó ngày nào tôi cũng chửi vợ là đồ ăn bám, ăn hại lại còn ngu như con bò.

Cũng dễ hiểu vì sao tính khí tôi nóng nảy như vậy, lương thái có hơn 6 triệ mà phải nuôi cả gia đình, vợ tôi làm công nhân chỉ được có 3 triệu mà nghỉ sinh thì không được chế độ gì. Tôi như phát điên vì sự gồng gánh này khiến tôi quá mệt mỏi.

Đôi lúc tôi còn nghĩ “giá như không lấy vợ thì tốt”.

Cho tới tuần trước, sinh nhật công ty, sếp nói tôi dẫn vợ con đi nhưng vì sợ xấu mặt tôi từ chối ngay. Trong khi vợ con người nào người nấy ai cũng ăn mặc sành điệu, trắng trẻo xinh đẹp thì vợ tôi làm gì có bộ đồ tử tế. Làm sao tôi dám dẫn đi để tự bôi nhọ vào mặt mình??

Nghĩ vậy, trước ngày đi tiệc công ty, tôi không thèm nói nửa lời với vợ về chuyện đó mà lẳng lặng mua 1 chiếc áo sơ mi mới.

Thấy tôi sắm đồ, vợ mới nói :

- Anh chuẩn bị đi đâu à?? Bình thường anh toàn kêu không có tiền mua quần áo mà.

Tôi quát ngay:

- Đi đâu phải báo cáo nữa à?? Cô giờ to gan lắm rồi, tập trung mà chăm đứa con cho tôi, cô xem gần 1 tuổi rồi mà còi dí.

Vợ tôi bỗng cúi mặt:

- Thì con có được ăn uống nhiều chất như người ta đâu. Mỗi tháng anh quy định chỉ đưa có 500 ngàn tiền ăn, em phải…

Chưa nói hết câu, tôi át ngay:

- Tôi không quan tâm, đừng có than thở nữa, nhiều ngời không có đồng nào sao người ta vẫn sống tốt kìa?? Cô như thế là sướng lắm rồi.

Nói xong tôi đắp chăn đi ngủ để mặc vợ ru con.

Hôm sau, tôi đóng bộ đi dự tiệc công ty. Ở đó rất nhiều đồ ăn ngon mà bỏ thừa mứa, thấy tiếc của, tôi bèn gói mấy miếng cá mang về.

Tới nhà thấy vợ đang ăn cơm, tôi ném gói cá đã nát bét ra bàn, khi đó đã ngà ngà say, tôi nói :

- Tao lấy phần cho chúng mày đấy.

- Anh có đói không?? Ngồi ăn cơm luôn – Vợ tôi vẫn nhẹ nhàng.

Tôi lườm:

pagemnchfnbens

(Ảnh minh họa)

- Nhìn đã thấy ngứa mắt rồi.

Thế là tôi lại lên giường nằm vật ra đánh 1 giấc. Tôi vẫn như thế, không bao giờ để ý tới vợ con.

Cho tới sáng hôm sau, lúc đó mới khoảng 5 giờ sáng, tôi khát nước quá tỉnh dậy định uống thì nghe tiếng lục đục dưới bếp.

Tôi ngó ra thì thấy vợ đang bê bát gì đó ra bàn chuẩn bị ăn. Tôi quát:

- Cô làm gì mà lục đục giờ này thế hả??

Thấy tôi, vợ giật mình:

- Ơ..anh…em…đói quá nên mãi gần sáng con mới ngủ, em tranh thủ ăn gói mì ấy mà.

Nhưng vợ tôi vừa nói vừa đậy vội bát mì lại, tôi nghi ngờ đẩy ra. Đến khi ngó vào, tôi mới sốc nặng:

- Cô ăn cái gì thế này??

Vợ tôi cúi mặt:

- Không có gì đâu anh

- Mấy miếng hôm qua cô ăn hết rồi à?? Sao lại bỏ xương cá vào mì??

Tôi có vẻ nhẹ nhàng hơn, vợ bỗng rưng rưng:

- Em gỡ thịt rang lên để dành cho con ăn, còn em bỏ xương vào đây ăn cho có chất. Dạo này em không có sữa..Em..

Tôi bỗng chết đứng cả người, giây phút đó, tôi như trở thành người đàn ông tồi tệ khốn nạn nhất thế giới.

Tôi không nói không rằng quay vội vào phòng để vợ không nhìn thấy cảm xúc của mình. Nhưng quả thực, vợ con tôi sống khổ thế này sao?? Tôi là thằng đàn ông đã có gan lấy vợ mà không có gan nuôi vợ lại để cô ấy phải chịu ấm ức cơ cực thế sao?? Dù có thế nào, cô ấy cũng là người tôi lựa chọn làm vợ, đáng ra tôi phải có trách nhiệm nhưng tôi đã sống vô tâm suốt 1 quãng thời gian dài, tôi ân hận thực sự rồi.

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...