Dọn nhà thấy lá thư và 20 cây vàng dưới gầm tủ tôi mới hiểu vì sao ngày đó vợ ăn trộm số vàng này rồi biến mất

Vừa đưa chổi vào gầm tủ lôi rác thì tôi tá hỏa thấy túi vàng và lá thư nhét trong đó bay ra ngoài. Nhặt số vàng ấy tôi bỏ chúng vào trong túi rồi vội mở thư ra xem của ai lại giấu trong gầm tủ chật chội này.

Kể từ ngày vợ bỏ đi đến giờ cũng đã được 5 năm rồi. Suốt 5 năm qua tôi cứ sống cảnh gà trống nuôi con mà không đến với bất kỳ người phụ nữa nào cả. Mỗi lần nhìn lên bức ảnh cưới tôi lại cười chua chát và nhớ về ngày trước vợ ôm sạch 20 cây vàng của tôi rồi để lại đứa con mới sinh 5 tháng mà biến mất không lời từ biệt. Ngày ấy tôi như hóa điên khi biết vợ thay lòng đổi dạ và nhẫn tâm bỏ con ôm vàng chạy trốn như thế. Tôi hận vợ lắm, tôi đã thề sẽ không bao giờ tha thứ cho cô ấy nhưng đến 1 ngày chuyện của 5 năm trước mới vỡ lẽ.

Hôm ấy được nghỉ làm, tranh thủ lúc con gái đi học tôi lôi hết bàn ghế ra ngoài mà dọn nhà. Nhà có 2 bố con thôi mà cũng bẩn ghê, quyét rồi lau chùi khắp mọi góc ngách. Vừa đưa chổi vào gầm tủ lôi rác thì tôi tá hỏa thấy túi vàng và lá thư nhét trong đó bay ra ngoài. Nhặt số vàng ấy lên, tôi cất vào trong túi rồi vội mở thư ra xem của ai lại giấu trong gầm tủ chật chội này.

Là thư của vợ tôi, lá thư này chữ đã nhòe đi vì để quá lâu rồi. Vợ tôi viết ngày trước ăn trộm 20 cây vàng bỏ đi không lời từ biệt là do em trai cô ấy mắc bệnh hiểm nghèo đang điều trị bên nước ngoài. Cô ấy không dám nói vì sợ bố mẹ tôi không cho vay và cấm cô ấy mang tiền về giúp em trai. Cần tiền gấp nên cô ấy làm liều và bỏ đi không dám quay lại nữa. Nhờ số 20 cây vàng đó mà em trai cô ấy đã chữa khỏi bệnh và về nước làm việc. Sau 3 năm vợ cùng em trai cố gắng làm lụng và vay mượn họ hàng trả lại tôi số vàng này. Vợ bảo không dám đưa trực tiếp vì xấu hổ, nên cô ấy đã lén lút về nhà và ấn nó vào cái chỗ ít ai ngờ này vì nghĩ tôi sẽ dọn nhà và nhìn thấy.

la-thu1-blogtamsuvn

Chuyện là như vậy ư? (ảnh minh họa)

Hóa ra chuyện là như vậy, vậy mà vợ giấu tôi và rồi bỏ đi biệt tích như thế. Nỗi tức giận trong tôi đã vơi bớt phần nào, nhưng sao vợ không 1 lần gặp tôi và trở về nhận con gái của mình. Hay giờ vợ giàu có nên cô ấy không cần bố con tôi nữa rồi.

Vội bắt xe về nhà mẹ vợ tìm vợ xem thế nào. Đến nơi, tôi không tin nổi vào mắt mình khi thấy vợ đang nằm trên giường với gương mặt mệt mỏi còn đầu đã rụng hết tóc. Vào sờ lên má vợ, tôi khẽ rơi nước mắt xót thương cô ấy chẳng lẽ sau 5 năm vợ chồng tôi gặp lại nhau thì ngày hôm nay tôi lại chứng kiến vợ mình đang héo úa vì bệnh tật vì ung thư giai đoạn cuối sao.

Ôm lấy vợ, tôi cứ trách em sao bị thế này mà không nói cho tôi 1 câu. Em cười mà nước mắt cứ trào ra rồi xin lỗi tôi. Em bảo không muốn làm khổ tôi, 5 năm trước em đã khiến gia đình tôi 1 phen lao đao rồi giờ cô ấy muốn tôi quên đi cô ấy mà tìm người phụ nữ khác.

Tôi bảo em nỗi oan ức của em đã được sáng tỏ, giờ em không phải sợ gì hết mà hãy về nhà với bố con tôi. Em từ chối và chỉ xin tôi 1 điều hãy đưa con gái đến gặp cô ấy 1 lần và đừng cho nó biết em là mẹ nó. Gật đầu với em, tôi thấy sao cuộc đời lại bất công với gia đình em như vậy, hết người này ốm rồi người kia lại ốm.

5 năm trước em đã ôm vàng bỏ tôi mà đi, 5 năm sau gặp lại em cũng định bỏ tôi đi trong nước mắt thế này sao? Chuyện cũ thì cũng đã qua rồi, nhưng sao lúc tôi tha thứ cho em thì em lại trở nên thế này, em lại định bỏ bố con tôi ra đi mãi mãi 1 lần nữa ư?

Loading...