kênh sao

“Mày tát vợ 1 cái thì tao cũng gạch tên khỏi sổ hộ khẩu, nhà này không chứa loại đàn ông xem thường phụ nữ”

Với em mẹ chồng giống như 1 món quà mà ông trời ban tặng. Mẹ đẻ em mất khi em 4 tuổi nhưng bù lại em có được 1 bà mẹ chồng tuyệt vời.

Nhiều người lấy chồng thì ám ảnh và sợ hãi nhất mẹ chồng còn với em mẹ chồng như người mẹ, người bạn người thân vậy. Em về làm dâu nhà bà suốt hơn 5 năm, nhưng chưa 1 lần em phải chịu bất cứ 1 ấm ức nào.

Nhớ hồi em sắp sinh mẹ chuyển qua ở hẳn với bọn em để tiện chăm con dâu. Em đau đẻ mẹ thức trắng 2 đêm để xoa lưng rồi đỡ dần an ủi. Không phải mẹ ruột mà là mẹ chồng – luôn là người ở bên từ lúc em vượt cạn đến lúc em hết cữ. Hồi đó mỗi mâm cơm mẹ nấu đều là những món ăn ngon nhất mà em từng ăn, mỗi lần nhìn mâm cơm hay xấp quần áo mẹ gấp ngay ngắn cẩn thận để trên giường em lại thấy biết ơn bà vô cùng.

Con em được bà chăm đến năm 2 tuổi bé đi học ngoan bà mới yên tâm về với bố chồng. Nhớ hồi ở cữ rảnh rỗi 2 mẹ con cứ nằm buôn chuyện cả ngày, kể hồi xưa mẹ với bố yêu nhau thế nào còn em thì kể chuyện 2 vợ chồng yêu nhau. Mẹ còn bảo: “Nếu thằng Minh mà có léng phéng với con nào cứ bảo với mẹ, mẹ sẽ xử lý cho. Mẹ tin nó không dám đâu nhưng mình vẫn đề phòng vì con gái thời nay nó lì lợm lắm con à, chồng mình không tán nó cũng tự sà vào lòng đấy”.

me-chong-tuyet-voi-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Em luôn biết ơn vì mẹ vô cùng tâm lý, trong nhà hễ có chuyện gì là bênh con dâu đầu tiên. Tối đến có lúc bà còn bắt chồng em rửa bát cho em đi tập yoga lấy lại vóc dáng nữa. Bao năm làm dâu của bà lúc nào em cũng thấy thoải mái vô cùng. Mẹ con gọi điện thoại buôn chuyện cả tiếng chẳng thấy chán.

Nhớ có lần em đi làm xong thì đi liên hoan công ty luôn. Em có xin phép mẹ và chồng cả 2 đều ok rồi. 8 giờ em xin về trước nhưng khổ nỗi trên đường gặp tai nạn nên bị tắc đường mãi mới về được. Em sốt ruột vô cùng điện thoại thì hết pin không gọi cho chồng được. Về đến nơi chưa kịp thanh minh thì chồng lao ra:

- Cô làm gì mà giờ mới về hả, con khát sữa khóc mấy tiếng rồi kia kìa. Cô làm mẹ cái kiểu gì thế hả?? Đi chơi hát hò đàm đúm vui thế thì đừng về nữa.

Chồng em bực bội còn định tát vợ, lần đầu em thấy anh ấy bực đến mức như vậy nên em cũng khá sốc và sợ, có lẽ vì anh ấy xót con quá. Mẹ chồng em thấy vậy liền bế cháu chạy vội lại:

- Có gì từ từ nói, mày tát vợ 1 cái thì tao cũng gạch tên khỏi sổ hộ khẩu, nhà này không chứa loại đàn ông xem thường phụ nữ. Bình thường mày đi chơi về khuya có ai ý kiến gì đâu, vợ 1 năm đi 1 hai lần thì làm ầm lên.

- Dạ con xin lỗi mẹ, em xin lỗi anh. Em về từ 8 giờ nhưng gặp tai nạn bị tắc đường không tài nào đi nổi. Ồn ứ suốt hơn 1 tiếng, điện thoại thì hết pin. Em cũng nóng ruột lắm.

Em vừa ôm con vừa giải thích:

- Đấy mày thấy chưa, phụ nữ bọn tao đi đâu có bao giờ được thoải mái đâu, cứ thấp thỏm, tưởng sướng lắm đấy.

Chồng em bỏ đi vào:

- Cho con ti đi rồi còn đi ngủ, nó buồn ngủ lắm rồi đấy.

Mẹ chồng nháy mắt:

- Thôi con vào phòng đi để túi đó mẹ cất cho, lần sau đi đâu bảo nó đến đón kẻo nguy hiểm.

- Vâng con cảm ơn mẹ.

Đấy vẫn là mẹ chồng thương em nhất. Em nghĩ nếu là các bà mẹ chồng khác còn khuyến khích con trai đánh vợ ấy vì cháu thì khóc ngặt nghẽo cả tối bực bội lắm chứ chẳng đùa. Nhưng mẹ sẵn sàng bảo nếu anh ấy đánh em thì sẽ gạch khỏi sổ hộ khẩu nữa. Khi em viết ra những dòng này, chả hiểu sao mắt cứ đỏ hoe, nhìn mẹ nằm thở mệt mỏi trên giường bệnh của bệnh viện K tim em lại như thắt lại. Em tự nhủ 1 người phụ nữ tuyệt vời như vậy sao có thể mắc căn bệnh quái ác đó chứ. Em chỉ ước có 1 phép màu để mẹ sớm khỏe lại. Mỗi lần nghĩ về cuộc hôn nhân này, em thấy điều may mắn nhất mà em có được đó chính là người mẹ chồng tuyệt vời. Em mong những ai đang làm dâu cũng nên trân trọng mối quan hệ này, nếu mình biết cho đi, mình biết yêu thương thì chắc chắn họ cũng sẽ yêu thương lại.

An Nhiên

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC


Loading...