kênh sao

Mẹ chồng ghê gớm không cho con dâu gọi Mẹ xưng Con, con dâu bĩu môi: “Thế xưng hô bà - tôi cho nó xã hội”

Mẹ mẹ con con ngọt nhỉ - Bà Hạ bĩu môi: Ai mẹ con với mày? Mày bảo con mẹ mày ở quê lên mà trông. Nhưng tao nói cho biết, lên thì thuê nhà ở ngoài mà ở, đừng có mặt dạy vào nhà tao ăn nằm dầm dề như mấy hôm trước, tao không chịu được.

Lâu nay bà Hạ coi thường nhà thông gia lắm nên không cho bao giờ có thái độ tôn trọng, bởi vì xét về môn đăng hộ đối nhà con dâu không có cửa so được với nhà bà. Trong khi chồng bà là Giáo sư nổi tiếng còn bản thân bà cũng từng là y tá nhiều năm của Bệnh viện to nhất nhì Thủ đô thì nhà cái Oanh – con dâu bà chỉ là nông dân. Được cái tuy xuất thân không cao nhưng Oanh lại rất giỏi kiếm tiền, đi làm cho công ty nước ngoài và được nhiều người trầm trồ về khả năng của mình.

Chính vì có cô con dâu giỏi giang chẳng kém gì ai nên thái độ hống hách và quá quắt của bà nhiều lần khiến cho mọi người vô cùng khó chịu. Hơn 2 năm Oanh về làm dâu nhà bà Hạ nhưng bà chưa bao giờ gọi cô là Con.

Oanh vốn bận rộn với công việc nên cũng chẳng mấy khi để tâm đến thái độ coi thường của mẹ chồng. Đối với cô, không cần thiết phải cố gắng lấy lòng bà, miễn cô cứ sống ngay thẳng, đường hoàng thì chẳng lo mẹ chồng có thể đụng gì đến cô.

Mạnh mẽ là thế mà nhiều lúc Oanh cũng phải tủi thân vì thái độ khó chịu của mẹ chồng. Đợt cô sinh nở lần đầu, không có kinh nghiệm, mẹ cô mới lặn lội từ quê lên giúp đỡ, trong khi bà Hạ ở cùng thì chẳng ngó ngàng gì đến mẹ con cô. Thấy mẹ Oanh ra, bà Hạ khó chịu ra mặt. Bà nói bóng gió về chuyện nhà có thêm người thì sẽ tốn cơm gạo hơn, tốn kém đủ thứ rồi chưa kể chỉ cần mẹ Oanh đi đâu là cũng bị bà thông gia kè kè đi theo như kiểu sợ bị mất trộm thứ gì.

Chưa đầy 4 ngày, mẹ Oanh đã tự ái bỏ về còn cô chất chồng những uất ức: Con ốm ngằn ngặt, đêm không được ngủ còn ngày thì cũng chẳng ai trông giúp.

Cuối cùng, không thể chịu đựng được nữa; Oanh đã lên tiếng:

10

( ảnh minh họa)

– Mẹ ơi, con của con thì cũng là cháu nội của mẹ. Mẹ không ngó ngàng gì đến con thì thôi nhưng cũng nên có chút trách nhiệm với cháu nội của mẹ chứ. Đừng để sau này nó lớn lên lại nghĩ mình không có bà nội.

– Mày muốn nói gì thì nói thẳng ra, không cần lấy con mày ra làm cái cớ – Bà Hạ sừng sộ: Đẻ mỗi đứa con cũng kêu oai oái cả ngày, trước tao đẻ 2-3 đứa có kêu ca gì đâu, vẫn phải làm việc quần quật ấy.

– Mỗi thời mỗi khác, mẹ đừng nói cái giọng đấy với con. – Oanh ấm ức: Con cũng chẳng đòi hỏi mẹ cái gì quá đáng. Đêm con ngủ rất ít, người rất mệt nhưng không muốn phiền ai nên con cố chịu. Nhưng ban ngày mẹ rảnh thì trông cháu giúp con 2-3 tiếng cho con ngủ bù với. Con cũng chì nhờ mẹ việc nhỏ nhặt thế thôi.

– Mẹ mẹ con con ngọt nhỉ – Bà Hạ bĩu môi: Ai mẹ con với mày?? Mày bảo con mẹ mày ở quê lên mà trông. Nhưng tao nói cho biết, lên thì thuê nhà ở ngoài mà ở, đừng có mặt dạy vào nhà tao ăn nằm dầm dề như mấy hôm trước, tao không chịu được.

– Này, bà vừa phải thôi nhé!! – Oanh quát: Bà thích nói gì tôi thì nói nhưng đụng tới mẹ tôi thì không xong đâu!!

– Con dâu mà mất dạy…

– Bà cũng có coi tôi là con dâu đâu?? Không thích tôi gọi Mẹ xưng Con thì từ giờ cứ Bà – Tôi cho nó xã hội nhé, bà vừa lòng chưa??

Tối hôm đó Oanh đưa tối hậu thư với chồng:

– Mai em sẽ bế con ra ngoài sống. Anh chọn ở với vợ con hay bà mẹ quý hóa của anh thì tùy anh.

– Mẹ già rồi, em thông cảm cho mẹ một chút

– Dạ thôi, em cũng chả có phúc phận nhận bà ý là mẹ đâu. Em quyết rồi, mong anh tôn trọng người đã mang nặng đẻ đau cho anh đứa con.

Không khuyên được vợ, chồng Oanh đành cùng cô dọn đồ. Sáng hôm sau, cả nhà Oanh lên xe sang nhà khác ở. Bà Hạ lúc ấy mới thấy hối hận vì đã cư xử tệ với con dâu bao lâu nay…

Khánhlinh

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC


Loading...