Mẹ già đeo biển: “Ai bỏ 10 triệu chữa bệnh cho con gái, tôi xin bán trinh nó cho”, ngay lập tức mấy gã giàu có nhao đến ném tiền nhưng bà lại chọn 1 anh bốc vác
kênh sao

Mẹ già đeo biển: “Ai bỏ 10 triệu chữa bệnh cho con gái, tôi xin bán trinh nó cho”, ngay lập tức mấy gã giàu có nhao đến ném tiền nhưng bà lại chọn 1 anh bốc vác

Bà đưa ánh mắt tìm một người lương thiện thì bất ngờ anh bốc vác lấm lem đó lại gần. Anh nhìn bà lễ phép rồi bỏ ra trong túi đủ đúng 10 triệu nhưng không phẳng phiu mà nhàu nát rồi nói với bà...

Thời còn trẻ bà xinh gái nhất làng, đêm nào cũng có vài ba anh gõ cửa nhà xin phép bố mẹ bà được đưa bà đi chơi nhưng bố mẹ bà không đồng ý. Họ nói đám trai làng nghèo đó thì chẳng có gì xứng đáng với bà hết cả. Con gái ông bà xinh đẹp thế này thì phải lấy một người chồng đẹp trai, giàu có kia. Vậy là bố mẹ bà nhờ người mai mối cho bà một người đàn ông rất giàu có, nghe đâu lại còn là con một, nhà tận trên thị trấn cơ. Bà thì bố mẹ đặt đâu con ngồi đó nên cũng không có ý kiến gì. Với lại bà cũng nghĩ đơn giản rằng lấy chồng giàu nghĩa là thoát được cái kiếp nghèo, ít nhất không phải lo chuyện cơm ăn áo mặc. Nhưng bà đã sai…

Hoa đẹp mấy rồi cũng phải tàn. Chồng bà giàu có nên cũng là người cả thèm chóng chán. Vợ chồng cũng chẳng mặn nồng với nhau được bao lâu vì bà về nhà chồng được 2 tháng thì có bầu. Chồng bà cũng lạnh nhạt với bà từ đó và ra tìm vui thú bên ngoài. Nước mắt bà rơi không biết bao nhiêu mà kể trong những năm tháng cô đơn, tủi hờn ấy. Đó là chưa kể chuyện sau khi con gái chào đời thì nhà chồng thay đổi thái độ với bà hẳn. Hình như trong mắt họ, chuyện bà sinh một cô con gái chẳng có nghĩa lý gì. Mẹ chồng bà còn thẳng thừng:

- Chỉ tốn gạo toi cơm.

co-kiet-lay-chong-giau-ava-73c23

(Ảnh minh họa)

 

Chồng bà thì cũng đã từ lâu không còn quan tâm gì đến mẹ con bà hết nên kệ hai người muốn lo cho nhau ra sao thì ra. Cực khổ quá bà đành phải dứt áo ra đi. Nhưng mang tiếng lấy chồng giàu mà còn phải về nhà ăn bám bố mẹ, rồi thì lắm người độc miệng lại nói do bố mẹ bà tham giàu mới gả bà đi để giờ khổ không dám kêu nên bà chẳng dám về. Bà mang con quanh quẩn trên thị trấn rồi hai mẹ con rau cháo nuôi nhau.

Con gái bà càng lớn càng giống bà, xinh xắn, đáng yêu. Con gái bà chỉ đi học hết cấp 3 vì thương mẹ khổ cực nên nghỉ sớm để đi làm. Thôi thì con đã muốn, bà cũng đành nghe. Bà muốn con tiếp tục theo học lắm nhưng quả thực sức bà đã không còn đủ nữa rồi. Ai ngờ…

Con gái bà rất thương bà. Làm được bao nhiêu nó đều bỏ ra chăm lo cho bà hết. Âu thì ông trời vẫn còn thương xót cho bà lắm nên mới cho bà có được cô con gái hiếu thảo như vậy. Bà đã nghĩ cuộc đời này bà đã không còn gì phải hối tiếc, phải suy nghĩ, dằn vặt nữa thì năm con gái bà 20 tuổi, độ tuổi xuân thì đẹp nhất thì bỗng nhiên đổ bệnh nặng. Trong nhà có bao nhiêu tiền bà mang ra lo chữa bệnh cho con hết mà vẫn không đâu vào đâu. Bác sĩ nói cần thêm 10 triệu nữa để tiến hành phẫu thuật nhưng 10 triệu bà biết kiếm đâu ra bây giờ. Cùng đường, bà đành làm chuyện đó dù biết con gái bà có thể sẽ hận bà. Bà viết lên tấm biển với dòng chữ nguệch ngoạc: “Ai đồng ý bỏ 10 triệu chữa bệnh cho con gái, tôi xin bán trinh của nó cho”.

me-gia-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Ngay lập tức đám đông người xúm lại. Nhìn con gái bà xinh xắn, khối kẻ giàu có chẳng tiếc 10 triệu bỏ ra ngay để có được con gái của bà. Thậm chí có người còn hào phóng bỏ ra gấp 5 lần chỗ bà đề nghị. Nhưng nhìn ánh mắt háo sắc, thái độ cười cợt, khinh khỉnh của họ bà bất giác sợ hãi. Bà làm thế này khác nào khiến con gái đi theo vết xe đổ của mình. Bà ngày xưa cũng chỉ vì tin vào những điều hào nhoáng, giàu có để rồi cuộc đời cơ cực, đắng cay không biết bao nhiêu mà xuể. Rồi con gái bà cũng sẽ như bà, khổ cả một đời, tổn thương cả một đời mà thôi. Mà tại sao lại chỉ có những con người như thế này tìm đến cơ chứ. Bà đưa ánh mắt tìm một người lương thiện thì bất ngờ anh bốc vác lấm lem đó lại gần. Anh nhìn bà lễ phép rồi bỏ ra trong túi đủ đúng 10 triệu nhưng không phẳng phiu mà nhàu nát rồi nói với bà:

- Bác hãy cầm lấy số tiền này mà lo cho em. Còn chuyện kia bác hãy cứ để em quyết định. Hoàn cảnh của bác cũng giống như hoàn cảnh của mẹ con cháu khi xưa nên cháu thương bác vô cùng. Nếu em đồng ý theo cháu, cháu có thể không mang lại cho em cuộc sống giàu có nhưng sẽ được sống vui vẻ, hạnh phúc. Còn nếu như em chê cháu nghèo thì sau khi em khỏi bệnh, đi làm trả lại cháu tiền sau cũng được.

Bà nhìn chàng trai trước mặt mình cảm động. Bà có nghe nhầm không vậy. Xã hội này vẫn còn nhiều người tốt lắm. Bà nhận số tiền của anh chàng bốc vác khiến cho những gã giàu có kia hậm hực ra về và còn không quên quay lại nhiếc móc mẹ con bà là kẻ ngu đần. Ừ thì bà công nhận là mình dại nhưng bà đã dại một lần rồi, bà không thể để con bà khổ giống như bà nữa. Nghèo thì nghèo thật đấy nhưng nghèo mà biết quý mến nhau, sống với nhau chân tình thì còn đáng giá hơn gấp vạn lần sự giàu có mà bạc bẽo. Bà tin con gái bà sẽ tự có quyết định sáng suốt của mình.

Thục Uyên

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...