Rủ người yêu đi chùa, thấy anh cứ ngần ngừ không dám vào, đúng lúc đó 1 ni cô đi từ bên trong ra nhìn thấy nhau họ ú ớ không nói thành lời
kênh sao

Rủ người yêu đi chùa, thấy anh cứ ngần ngừ không dám vào, đúng lúc đó 1 ni cô đi từ bên trong ra nhìn thấy nhau họ ú ớ không nói thành lời

Đúng lúc đó, 1 ni cô đi từ bên trong ra, tôi ngước lên nhìn đã thấy cô ấy đang trợn tròn mắt nhìn Phong và Phong cũng vậy, cô ta ú ớ:

Tôi và Phong yêu nhau được hơn 6 tháng thì bố mẹ 2 bên giục cưới, tôi nghĩ mình cũng đã nhiều tuổi hơn nữa anh lại là người tốt như vậy, không có lý do gì mà tôi không đồng ý.

Trước khi 2 bên gia đình quyết định tiến hành đám cưới, tôi có đến thầy bói nổi tiếng mà con bạn giới thiệu để xem thử 1 quẻ.

Không ngờ, thầy gieo quẻ cho tôi liên tục ngập ngừng, ông nói nếu tôi quyết định lấy người này thì phải đi chùa cầu xin nhiều mới có hạnh phúc. Nghe lời thầy, tôi dẫn bạn trai đi hết chùa này tới chùa khác.

Ngày mùng 1 tháng này, tôi chuẩn bị xong lễ lạt rồi gọi điện cho người yêu, anh hỏi:

-Đi chùa nào thế em?

Tôi chỉ đáp:

-Đi mấy nơi, gần đây thôi, anh sang đón em ngay nhé.

Phong ậm ừ đáp ok.

Thế nhưng lúc tôi dẫn anh vào ngôi chùa cách nhà 4 cây số, anh bỗng nhiên cứ đứng đờ người ra. Ngỡ anh ngại vào chỗ đông người, tôi liền huých tay:

-Anh làm sao đấy?

Phong đáp:

-Hay em vào 1 mình đi, anh…không quen.

Tôi đẩy anh:

-Vào chùa mà cũng không quen là sao? Vào thì phải cả 2 người cùng vào chứ mình em vào thì ai chứng cho.

(Ảnh minh họa)

Nhưng nói đến mấy, Phong vẫn cứ đứng ì ra trước cửa, tôi bực quá ghé sát tai anh dọa:

-Anh có muốn cưới hay không đây? Em về mách mẹ là anh không chịu đi chùa nhé.

Đúng lúc đó, 1 ni cô đi từ bên trong ra, tôi ngước lên nhìn đã thấy cô ấy đang trợn tròn mắt nhìn Phong và Phong cũng vậy, cô ta ú ớ:

-Là…anh ư?

Phong cúi gằm mặt. Thấy có điều chẳng lành, tôi tra hỏi 1 hồi thì Phong run rẩy khai:

 

-Cô ấy là người yêu cũ của anh.

Tôi trợn tròn mắt:

-Thế tại sao lại chia tay? Tại sao cô ta lại đi tu?

Phong thành thật đáp:

-Lúc đó, bọn anh đã ăn cơm trước kẻng, cô ấy mang thai, nhưng vì gia đình ở quê, bố mẹ chỉ làm nghề nhặt rác nên mẹ anh nhất quyết không đồng ý. Chính vì vậy, bà đã ép cô ấy phá thai. Mặc dù cô ấy đã trốn vào chùa nhưng mẹ anh vẫn tìm thấy được và ép cô ấy uống thuốc sảy thai bằng được. Cô ấy mất con quá đau lòng nên đã xuống tóc đi tu.

Tôi nghe mà rụng rời chân tay:

-Sao mẹ anh có thể dã man như vậy chứ? Thế lúc đó anh ở đâu? Tại sao anh không cương quyết giúp đỡ cô ấy mà để đến nông nỗi này?

Phong ngập ngừng :

-Vì…anh  thực ra lúc cô ấy báo có thai, anh cũng không còn tình cảm nữa, thà cứ làm theo cách của mẹ anh còn hơn. Chứ nếu cưới cô ấy về rồi anh cũng không muốn sống cùng, lúc đó thì khổ cả 2, phải không em?

Nghe người yêu nói thế, trong lòng tôi như suy sụp, không ngờ bản chất của anh và gia đình anh lại tồi tệ đến vậy.

Tôi giữ bình tĩnh nói:

-Thế anh cứ đứng bên ngoài đi, em vào khấn cũng được.

Nói rồi tôi bưng mâm lễ vào chùa vái 3 vái rồi lẻn ra cổng sau về mất. Phong đứng đó chờ mãi không thấy tôi ra liền gọi điện liên tục, nhưng tôi không bắt máy. Thực sự bây giờ tôi không còn tâm trạng nào nói chuyện cưới xin với anh ta nữa.

Có thể bố mẹ anh thấy gia đình tôi có điều kiện nên mới hỏi cưới, nếu không thì tôi cũng sẽ bị vứt bỏ như ni cô kia mà thôi.

Bây giờ tôi thực sự vô cùng hoang mang, mặc dù cả Phong và gia đình anh luôn đối xử tốt với tôi, nhưng qua câu chuyện này tôi cảm thấy sợ họ, tôi nên làm gì đây? Có nên hủy đám cưới này.

 

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...