Ship đồ ăn đêm gặp ngay anh mặc đồ hồng nghĩ là gay nên yên tâm mang thẳng vào phòng, ai ngờ vừa đặt xuống bàn thì bất ngờ cửa phòng đóng sập lại
kênh sao

Ship đồ ăn đêm gặp ngay anh mặc đồ hồng nghĩ là gay nên yên tâm mang thẳng vào phòng, ai ngờ vừa đặt xuống bàn thì bất ngờ cửa phòng đóng sập lại

Nghĩ anh ta gay là cái chắc chắn rồi nên Hương yên tâm mang thẳng đồ ăn vào phòng cho anh ta. Ai ngờ vừa đặt xuống bàn thì bất ngờ cửa phòng đóng sập lại. Hương lao ra, hét toáng lên nhưng chẳng thể nào xoay chuyển tình thế vì cửa bị khóa bên ngoài.

Chắc chắn sẽ rất ít cô gái chọn cái nghề xe ôm hay ship đồ ban đêm cho khách vì công việc này đôi khi sẽ gặp rủi ro nguy hiểm. Nhưng bản thân Hương thì lại không hề ngại khó, ngại khổ vì thực sự cô đang rất cần tiền để gửi về quê cho mẹ chăm 2 đứa em ốm đau liên tục.

Nếu bố còn sống thì Hương cũng không phải vất vả thế đâu. Song 2 năm trước ông đã chẳng may qua đời vì tai nạn giao thông rồi. Ngày Hương làm cho quán phở từ 6 giờ sáng cho tới 8 giờ tối. Ăn uống xong là cô lại lao đi ship hàng cho 1 cửa hàng quần áo và 1 quán ăn đêm tới tận 12 giờ đêm.

Công việc vất vả là thế nhưng hễ cứ chủ quán gọi là cô đi ngay, dù trời mưa hay rét, dù đêm muộn. Nhìn Hương ai cũng thương lắm… Làm công việc ship hàng đêm được gần 1 năm nay, vài lần Hương cũng gặp trắc trở khi xuất hiện mấy kẻ ngáng đường đêm, nhưng số cô đúng là may mắn, ở hiền gặp lành. Cứ hễ bị bọn đểu chắn đường là lại có người đi ngang qua giúp nên chưa có vấn đề gì xảy ra cả.

Ăn uống xong là cô lại lao đi ship hàng cho 1 cửa hàng quần áo và 1 quán ăn đêm tới tận 12 giờ đêm (Ảnh minh họa)

Tuy nhiên sau những lần đó cô cũng rút kinh nghiệm cho mình, nếu thấy đơn hàng đi tới địa chỉ xa, hoặc cung đường hẻo lánh quá không người đi lại là Hương nói rõ với chị chủ và xin từ chối. Chị ấy cũng hiểu nên gọi người ship khác là đàn ông hoặc bảo chồng mình đi chứ chưa bao giờ trách hay không thuê Hương nữa.

Hôm ấy quán phở khá đông, Hương phải làm tăng giờ. Về đến nhà đã 10 giờ rồi, mệt nhoài định lăn ra ngủ luôn nhưng người bẩn quá nên cố gắng dậy tắm rồi ăn tạm bát cơm cho đỡ đói. Vừa mới xúc mấy thìa cơm lên miệng thì chị chủ quán ăn đêm gọi:

– Ship cho chị 3 đơn em ơi.

– Em vừa về, mệt quá chị à.

– Họ bảo 11 rưỡi mang tới cũng được, đi có 1km đường K.T thôi. Mà chị tính phí ship 3 đơn này cho em 120k rồi.

– Cao thế hả chị?

– Ừ, thế mới bõ công em đi.

– Vâng, thế ăn cơm xong em chạy qua nhé.

– Cứ bình tĩnh ăn đi, còn sớm mà.

Cơm nước xong xuôi, 11 giờ Hương sang lấy hàng. Cô ship mất 15 phút xong 2 đơn, còn 1 đơn cuối cùng. Tên người nhận là con trai nên cũng hơi giật mình, đã 11 giờ đêm rồi. Tìm được đúng địa chỉ gọi điện cho người nhận, nghe cái giọng đàn ông mà eo éo khiến Hương giật mình.

Hình như là gay thì phải, vì chỉ có gay mới có cái giọng ấy. Để rồi hắn ta vừa mở cửa bước ra, hay tay đang đeo găng tay giấy bóng kiểu đang chế biến đồ ăn, người mặc nguyên cây hồng thì Hương suýt nữa cười thành tiếng. Gặp ngay phải anh gay rồi, cô cũng bớt lo đi cả 8 phần so với trước đó. Lại cái giọng eo éo ấy vang lên:

– Mang vào đây giúp anh với, tay anh đang bẩn không cầm được em ơi.

 

Nghĩ anh ta gay là cái chắc chắn rồi nên Hương yên tâm mang thẳng đồ ăn vào phòng cho anh ta. Ai ngờ vừa đặt xuống bàn thì bất ngờ cửa phòng đóng sập lại. Hương lao ra, hét toáng lên nhưng chẳng thể nào xoay chuyển tình thế vì cửa bị khóa bên ngoài.

– Sao anh khóa cửa lại, anh định dở trò gì?

– Anh… anh có định dở trò gì với em đâu. Anh cũng không biết, hay là bọn phòng trọ bên cạnh chúng nó trêu.

– Anh đừng có lừa tôi, tôi không tin đâu.

– Thôi, em cứ ngồi nghỉ tạm đi rồi lát anh gọi điện anh bảo chúng nó mở cho giờ anh đang dở làm chỗ bánh này.

– Không, mở cửa cho tôi ra không thì tôi đánh chết anh đấy.

– Em có bản lĩnh gớm nhỉ, thử xem nào. Không thắng nổi anh thì đêm nay không về được nhà đâu cô bé à.

Ảnh minh họa

Cứ thế sau đó mấy người trong xóm trọ của anh quần hồng ở bên ngoài bắt đầu nghe thấy tiếng vật lộn, những âm thanh bắt đầu thở dốc, rồi tiếng rên… Gần nửa giờ sau thì im lặng thi thoảng chỉ còn tiếng rên khe khẽ. Mọi người nghĩ chắc mọi chuyện xong rồi nên ai về phòng nấy. Lúc trước mọi người cứ nghĩ anh chuyên mặc đồ hồng thích làm bánh là gay nên nhân tiện có cô gái ship hàng tới họ quyết định thử. Ai ngờ… anh ta chẳng gay tẹo nào, cô gái kia xong đời trong đó rồi.

Ai ngờ gần 3h sáng cả xóm trọ náo loạn khi nghe tiếng thét, tiếng đạp cửa ầm ầm của anh quần hồng:

– Mở cửa ngay, mở cửa ngay. Chết người, chết người…

1 cậu sinh viện ở phòng bên cạnh nghe thấy thế hốt hoảng chạy ra mở cửa ngoài. Cánh cửa vừa mở ra mọi người tá hỏa khi thấy Hương lết ra khỏi phòng trên người đầy những dấu vết kinh dị.

– Người cô làm sao thế kia? ANh ta có làm gì cô không?

– Tôi bị bột làm bánh đổ vào. Anh ta to khỏe thế, may mà tôi có võ.

– Các cậu để thêm lúc nữa thì tôi chết vì võ cào của cô ta rồi. Sao mọi người đùa ác thế.

– Chúng tôi xin lỗi, chỉ là muốn  thử 1 chút…

Nhìn người anh quần hồng quần áo bị sé rách vài chỗ, tay chân và mặt đầy những vết cào cấu thì không ai nhịn nổi cười.Đã muộn nên Hương đành vào nhà 1 chị ở xóm nghỉ nhờ tới sáng thì về.  Xóm trọ được 1 đêm không ngủ, Hương cũng có 1 đêm cả đời không quên được. Nhưng sau đó cô lại khá thân thiết với mọi người trong xóm và anh quần hồng thích làm bánh nhưng không gay đang ngày đêm miệt mài tán tỉnh cô ship hàng dễ thương biết võ mà chưa biết khi nào mới được em đồng ý.

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...