kênh sao

Thấy bố mua quà 1/6 sớm cho em trai, con gái liền tủi thân bảo: “Bố ơi, con cũng là con của bố mà”

Con nào chẳng là con, đã không sinh con ra thì thôi còn 1 khi đã sinh nó ra thì bất kể trai hay gái, xấu hay đẹp bố mẹ cũng phải yêu thương nó vô điều kiện.

Từ ngày mẹ mất Ly dường như trở nên ít nói, lúc nào nó cũng thu mình trong phòng hết xem ảnh mẹ rồi lại viết nhật kí. Bố nó suốt ngày bận rộn đi làm rồi bận rộn chăm sóc cô bồ nên chẳng có nhiều thời gian cho nó. Người bạn thân thiết nhất của nó chính là bà nội và con cún con trong nhà.

Nếu như nhà khác vợ mất thì bố sẽ quấn quýt lấy con bù đắp cho con nhưng bố nó lại khác. Bố nó xem nó là sao chiếu mệnh, từ ngày có nó thì mẹ nó mất công việc của bố nó cũng không được thuận lợi. Nó như khắc tinh trong nhà, lời của ông thời bói cứ ghim vào đầu khiến bố nó chẳng có cảm tình với con và rồi tình cảm cứ lạnh nhạt dần.

Nhiều lúc thấy bạn bè có bố có mẹ bên cạnh, được bố mẹ đưa đi chơi còn nó thì lủi thủi 1 mình, nó chạnh lòng và buồn lắm. Có lần nó hỏi bà nội:

- Bà ơi sao bố lại ghét con đến vậy, nhiều hôm con phần bánh cho bố nhưng hôm sau con thấy nó nằm trong sọt rác.

Con bé khóc nức nở khiến bà nó cũng cay xè sống mũi:

- Không phải đâu, bố đâu có ghét con chỉ là bố bận thôi. Có thể bố ăn no rồi, hoặc làm rơi cái bánh nên đành vứt đi chứ bố không cố ý đâu. Nhà được mỗi cô con gái rượu, bố không yêu cháu bà thì yêu ai nữa.

- Con đã không dám ăn và chỉ để dành cho bố nhưng sau cùng bố lại vứt nó đi. Có lần bố uống say bố bảo vì con mà mẹ mới chết.

con-gai-be-nho-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Con bé khóc nấc lên, ai nhìn cảnh đó cũng chua xót. Nó mới 6 tuổi và đã phải chịu quá nhiều tổn thương. Mẹ nó mất được 2 năm thì bố nó lấy vợ, lúc cưới cô bồ đã bầu 4 tháng nên nó chóng có em. Từ ngày có em nó vui lắm, đi học về là thơm em nịnh em nhưng mẹ ghẻ nó lại không thích nó gẫn gũi với con mình.

Nó thành chân sai vặt của mẹ dì, còn bố lúc nào cũng chỉ quan tâm đến mẹ con cô vợ mới. Bà nội cũng phải về quê chăm ông nên nó cứ bơ vơ. Nhiều lúc muốn chơi với em cũng phải lén mẹ dì vì sợ bị la.

Nhiều lần em nó khóc bất chợt, dì ta sợ nó đánh em nên toàn quát nó. Mỗi lần như thế nó lại tủi thân về phòng ôm ảnh mẹ rồi khóc. Nhiều lúc thương con nhưng bố nó quá bận hơn nữa lại khá vô tâm nên cứ tặc lưỡi mặc kệ. Rồi hôm qua khi bố nó mang bao nhiêu là quần áo, đồ chơi về làm quà cho con trai cưng. Vừa về đến nơi thấy bố ôm 1 đống đồ nó háo hức nghĩ mình cũng có phần nhưng bố nó chỉ tươi cười đi thẳng đến chỗ em trai:

- Quà 1-6 sớm của con trai bố đây, ào này, quần này, đồ chơi này. Con có thích không?? Bố dành hẳn nửa tháng lương để mua quà tặng con đó, con trai bố lớn nhanh còn đi chơi với bố nhé.

Con bé đứng đó tủi thân mắt rớm nước:

- Bố ơi, bố không mua quà cho con ạ. Con cũng là con gái của bố mà.

Câu nói của nó khiến bố chột dạ, anh giật mình quay lại nhìn con. Ly đỏ hoe mắt, nước mắt thi nhau tuôn, anh chợt nhận ra mình vô tâm hờ hững quá:

- Bố… bố xin lỗi, đến ngày đó bố sẽ mua quà cho con nhé. Hôm nay chỗ ấy chỉ bán đồ cho mấy em bé bé như em Bin thôi, nên bố chưa mua cho con được.

- Dạ thôi, không cần đâu ạ. Con biết vị trí của mình mà… con… con có thể xin bố cho con về quê sống với ông bà được không??

- Sao con lại muốn về quê.

- Tại con nhớ bà.

Con bé khóc rồi bỏ vào phòng trùm chăn lại, tim bố nó đau nhói khi đã quá vô tâm lạnh nhạt với con. Rồi 1 hôm nó đi học bố nó vô tình đọc được cuốn nhật kí nó giấu dưới gối, anh cứ thế ngồi khóc. Anh thấy mình có tội với con nhiều quá. Chiều đó anh đón nó sớm thay vì để con đi bộ như mọi lần, nhìn thấy bố con bé như chú chim non nhảy chân sáo vì vui và hạnh phúc. Lâu rồi nó mới được bố đèo đi ăn, lâu rồi nó mới thấy bố bảo: “Ôm bố chặt vào nhé”.

Đừng nghĩ trẻ con nó không biết gì, nó hiểu hết đấy. Nó cũng biết buồn khổ, tủi thân và tổn thương vì thế hãy đối xử công bằng với các con, hãy để nó thấy nó được yêu thương không thiếu thốn tình cảm. Hãy là những người cha người mẹ có trách nhiệm vì đứa trẻ nào cũng là món quà quý giá không có gì sánh nổi.

An Nhiên

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC


Loading...