kênh sao

Thấy cặp sách của con đầy tiền, bố mẹ liền đánh cho 1 trận, ai dè con bé vừa khóc vừa mếu máo nói 1 câu khiến bố mẹ sững sờ

Nghe con bé nói xong em và chồng nhìn nhau bủn rủn không tin vào tai mình nữa. Còn cô con gái thì òa lên khóc nức nở đầy oan ức.

Khi còn yêu nhau em và chồng chỉ nghĩ đơn giản rằng chỉ cần 2 đứa được về sống chung nhà được nên vợ nên chồng thì cuộc sống dù có khó khăn thế nào cũng sẽ vượt qua được hết. Nhưng khi ước nguyện đó trở thành hiện thực thì bọn em mới hốt hoảng nhận ra rằng thời nay 1 túp lều tranh 2 trái tim vàng đúng là không dễ dàng 1 chút nào, thậm chí đôi khi khiến con người có ý định chùn bước.

Cuộc sống lo cho 2 miệng ăn đã khổ rồi giờ mà có thêm con nữa thì chắc chắn sẽ vất vả hơn bội phần. Vì em và chồng đều không có công việc ổn định, cả 2 đều mới chỉ học xong Trung học phổ thông không có bằng cấp, nên ngoài việc đi làm thuê thì chẳng biết làm gì để kiếm sống.

Cưới nhau về 5 tháng thì em có bầu, em đành ở nhà chăn nuôi để chồng đi làm ăn xa. Những ngày đầu nghén ngẩm chồng lại đi vắng nên em tủi thân lắm, nhưng vẫn phải cố gắng. Chồng em cũng rất thương vợ con nên làm được bao nhiêu anh tích góp để sau này vợ sinh còn có tiền chăm sóc cho em bé. Dù số tiền không nhiều nhưng ở nông thôn như bọn em vậy là quý hóa lắm rồi.

vo-giam-can-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Rồi giai đoạn khó khăn ấy rồi cũng qua dần, con nay đã đi học. Em cũng xin được việc ở công ty may gần nhà, chồng em cũng đi làm gần đó, lương tuy thấp nhưng ổn định. Sáng hai vợ chồng đưa con đi học, chiều thay nhau đón con về.

Con bé rất ngoan ngoãn, cũng chăm học. Nhiều lúc thấy con người ta có điều kiện lại được bố mẹ đi chơi đây đó thậm chí còn đi du lịch còn con mình chỉ quanh quẩn ở nhà, hôm nào mẹ bận thì gửi qua bên ông bà nên cũng thương.

Em bàn với chồng sinh con nữa, nhưng chồng em cứ thương con chị nên bảo vợ 1 năm nữa hãy sinh. Mọi chuyện cứ diễn ra như vậy, bố mẹ đi làm kiếm tiền lo cho con, cho gia đình ngày nào cũng như ngày nào mưa như nắng cả 2 đều rất chăm chỉ.

Dù nhà có nghèo thì bọn em cũng luôn dạy con không được hư, không được lấy cắp đồ của bạn hay là nói dối. Chồng em rất thương con nhưng cũng rất nghiêm khắc. Hôm đó đi làm về sớm vì công ty bị mất điện, em ra chợ mua ít thức ăn để nấu cho 2 bố con ăn. Khi em đang rửa bát thì nghe thấy tiếng la mắng:

- Tiền này ở đâu ra, có phải con lấy trộm của bố mẹ hay của bạn phải không?

Nghe thế em liền chạy lên, thấy bố nó tìm được rất nhiều tiền lẻ trong cặp con, tờ lớn nhất có mệnh giá 20 nghìn còn lại là 10 nghìn và 1 , 2 nghìn. Em sững sờ:

- Trời ơi con lấy đâu ra nhiều tiền thế này?

- Em cho con à?

- Em… em không, thỉnh thoảng em chỉ cho nó 5 nghìn, 10 nghìn tiền tiêu vặt thôi.

Chồng em nghe thế liền đánh cho con 1 trận, con bé thì cứ khóc nấc lên rồi bảo:

- Con không ăn cắp.

Hễ vụt roi nào vào mông bố nó lại hét lên:

- Không ăn trộm, ăn cắp sao mà có nhiều tiền thế này. Bố mẹ dạy con thế nào mà con lại hư thế, con có biết con làm thế là sai là khiến bố mẹ buồn lắm không?

Em thương con nhưng không dám ngăn vì bố nó bảo không dạy thì nó sẽ hư. Nhưng nhìn mãi không chịu được nữa em liền bảo:

- Thôi anh, anh đánh đủ rồi để nghe con nói đã.

- Con nói mẹ nghe nào, tiền này con lấy ở đâu.

day-con-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Bố nó thở dốc, mặt không giấu giếm nổi sự thất vọng:

- Con… con không ăn cắp đâu mẹ. Tiền này là tiền mẹ cho con tiêu vặt, 1, 2 nghìn này là ông bà cho con mua bim bim mỗi lần con đến chơi. Còn 50 nghìn này tuần trước Dì về chơi, Dì cho con tiền mua sách. Hu hu…. Con… con không trộm của ai đâu mẹ… hu hu.

Con bé nghẹn ngào nấc lên:

- Vậy sao con giữ tiền lại làm gì, sao mọi người cho mà con không tiêu, con thích ăn bim bim sao con không mua. Con tích lại để mua váy à? Hay thế nào con?

- Con… con muốn giữ để đóng tiền học. Bố mẹ cực quá nên con không muốn tiêu tiền, con muốn tiết kiệm.

Con bé òa lên nức nở vì ấm ức, còn em ôm chầm lấy con. Em và chồng nhìn nhau sững sờ chết lặng. Chồng em ân hận quá, mắt rớm nước:

- Bố xin lỗi con gái, bố sai rồi. Con gái bố còn bé mà đã biết suy nghĩ cho bố mẹ vậy mà bố đã hiểu nhầm con, bố xin lỗi.

Tối đó khi thay đồ cho con đi ngủ em với chồng nắm tay nhau ngồi bần thần. Em biết anh ấy rất ân hận, em cũng ân hận vô cùng. Em không nghĩ con mình lại biết thương bố mẹ nhiều như thế:

- Con bé thông minh và người lớn hơn mình nghĩ rồi em à.

- Em cũng nghĩ vậy, thôi anh đừng tự trách bản thân nữa.

Chồng em gật đầu dù mặt vẫn bần thần lắm. Thế nên em rút ra kinh nghiệm sau này con cái có phạm lỗi gì mình cũng phải nhẹ nhàng hỏi cặn kẽ nguyên nhân rồi mới xử lý. Liệu bố mẹ nào cũng từng rơi vào hoàn cảnh như gia đình em chưa?

An Nhiên/ Thể thao Xã Hội

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC