kênh sao

Tưởng mang về cho bố mẹ một chàng rể hiền, tôi sốc nặng khi biết chồng toan tính âm mưu khủng khiếp đến vậy

Từng từ chối tình cảm của tôi nhưng sau này, anh lại quay sang tán tỉnh ngược lại tôi. Sau đó, chúng tôi đám cưới, anh còn đồng thuận ở rể nhà tôi. Nhưng tôi không ngờ, phía sau chuyện này lại là âm mưu có tính toán của anh.

Anh là chàng sinh viên tỉnh lẻ lên nhà tôi thuê trọ. Ngày đầu, khi tôi đi học về lao vào nhà thì thấy anh đang ngồi với mẹ làm hợp đồng thuê nhà.

Tôi hơi bất ngờ vì chàng trai trước mặt. Anh điển trai và trắng trẻo, nhìn mặt có vẻ hiền hiền như trai phố chứ không hề giống nhà quê mới lên chút nào. Tôi thì thích cái đẹp nên đương nhiên, ấn tượng đầu về anh trong tôi rất tốt. Tới khi anh trọ ở đó, tôi thấy anh chẳng hiền như vẻ ngoài chút nào. Thậm chí, anh khá dẻo mỏ, là chủ mưu cho những trò chọc phá, người cầm đầu của mọi cuộc vui.

Ban đầu, anh vốn chẳng hề để ý tới con bé đen nhẻm là tôi. Thi thoảng có gặp, anh cũng chỉ chào tôi hoặc trêu tôi vài câu bâng quơ. Nhưng lúc đó, anh không hay biết rằng, tôi lại khắc cốt ghi tâm từng lời đó. Có hôm, khi thấy tôi dắt chiếc xe đạp điện về, anh xoa đầu tôi rồi gọi: "Bé con, học về muộn thế." Không biết anh có suy nghĩ chút gì về câu nói và hành động đó không còn tôi, tôi cả đêm thao thức vì sung sướng.

Tưởng mang về cho bố mẹ một chàng rể hiền, tôi sốc nặng khi biết chồng toan tính âm mưu khủng khiếp đến vậy (P1) - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Thế là suốt năm cuối cấp, tôi vẫn tơ tưởng tới hình bóng của anh và tự dặn lòng quyết tâm thi đỗ thì sẽ tỏ tình với anh. Khi nén tình cảm lại, lấy đó làm động lực thì tôi lại phấn chấn hơn hẳn, tôi lao vào học ngày học đêm.

Năm đó, tôi đỗ đại học Dược, khỏi nói bố mẹ rất tự hào và hứa sẽ thưởng cho tôi bất cứ thứ gì. Tôi giữ lại lời hứa đó, tôi chỉ canh cánh lời hứa với bản thân là sẽ đi tỏ tình với anh.

Ngay tối đó, tôi gõ cửa phòng rồi rón rén:

- Anh Dương, anh ra ngoài một chút được không, em có việc cần anh giúp.

Gọi được anh ra ngõ vắng, tôi ấp úng mãi không nói lên lời. Dương phải hỏi:

- Ơ, con bé này định nhờ anh cái gì?

Tôi đỏ mặt, đáp khe khẽ:

- Nhưng anh hứa giúp em nhé!

- Ừ, nói đi. Bé cứ câu giờ muỗi cắn anh nhiều quá. Giúp được chắc chắn anh giúp chứ anh ngại bé điều gì đâu.

- Việc này anh nhất định làm được. Anh làm người yêu em nhé.

Dương dừng lại đôi chút, rồi anh cốc đầu tôi:

- Đừng có giỡn. Thôi, nếu chỉ có thế thì anh đi vào nhà đây, sưng cả chân rồi.

Tôi sợ hãi, bám vội lấy cánh tay anh, lớn tiếng khẳng định lần nữa:

- Không, em nói thật. Em thích anh từ lâu rồi mà em phải thi đại học. Anh hứa sẽ giúp em mà.

- Linh, việc này anh có thể giúp nhưng anh không thể làm tốt. Anh đã có người yêu rồi.

Tôi cố chấp không tin vì cho rằng anh chỉ lừa tôi để từ chối. Nhưng sau đó, anh đã cho tôi xem ảnh của chị ấy, người con gái Đà Lạt xinh đẹp và dịu dàng. Những hình ảnh tình tứ của họ, tin nhắn mùi mẫn gửi nhau hàng ngày khiến tôi rớt nước mắt.

Tôi đã chôn chặt tình cảm đó, cố gắng coi anh như một người thuê trọ bình thường, thi thoảng mọi người tổ chức liên hoan thì ghé xuống chung vui chứ tuyệt nhiên không thân thiết như xưa.

Tưởng mang về cho bố mẹ một chàng rể hiền, tôi sốc nặng khi biết chồng toan tính âm mưu khủng khiếp đến vậy (P1) - Ảnh 2.

(Ảnh minh họa)

Cho tới khi anh sắp ra trường, có vẻ như anh vừa chia tay người yêu. Anh bỗng thường xuyên rủ tôi đi chơi, nhắn tin quan tâm tôi. Có hôm, anh còn tới tận cổng trường đón tôi khiến tình cũ của tôi trỗi dậy. Chẳng lâu sau đó, chúng tôi yêu nhau trong lén lút. Cuối cùng, vì tôi có bầu nên hai đứa mới phải công khai lên xin phép bố mẹ tôi và xin cưới. Bố mẹ tôi mắng tôi vô hồi, bảo tôi bôi tro trát trấu vào mặt họ… Lúc này, anh đứng ra xin lỗi và gánh hết trách nhiệm, anh còn bảo sẽ chấp nhận mọi yêu cầu của bố mẹ tôi, kể cả ở rể.

Nghe tới đó, bố mẹ tôi cũng xuôi nên cho chúng tôi kết hôn. Mãi khi về nhà chồng trong tuần đầu, tôi mới biết rằng bố mẹ chồng tôi không hay biết gì về việc anh sẽ ở rể, gia đình vẫn cứ tính chuyện chúng tôi sẽ về quê và lập nghiệp, tôi mở hiệu thuốc ở đâu, anh sẽ đi làm gì. Tôi lo lắng nhưng anh dặn tôi phải giữ kín, anh sẽ tự lo liệu sau.

Tôi thương anh vì muốn lấy tôi mà phải chịu khổ như thế, nhà có mỗi 1 người con trai, đương nhiên xin đi ở rể chẳng dễ dàng gì. Nhà tôi cũng đâu phải dạng nứt đố đổ vách để anh phải dùng cách này để vơ vét tiền của.

Ngẫm thế, tôi lại càng thương anh nhiều hơn. Tôi hứa với anh sẽ giữ kín chuyện này, sẽ để anh tự đứng ra thương lượng với bố mẹ cho dễ.

Khi trở lại Hà Nội, anh đòi tôi đưa hết số tiền cưới. Tôi ngây thơ chẳng nghĩ gì, chỉ gặng hỏi anh thì anh bảo:

- Em còn đi học, tính tình thì ngây thơ, việc giữ tiền để anh lo. Khi chi tiêu khoản gì lớn thì anh sẽ báo em trước còn không anh chỉ giữ vậy thôi. Mà em không tin thì ngay ngày mai vợ chồng mình ra ngân hàng mở sổ.

Chẳng hiểu sao khi anh kích thế, tôi lại sợ anh giận nên cười, mặc cho anh giữ tiền. Tôi cứ ngây thơ như thế, tiền bố mẹ cho đóng học, tôi lại ăn bớt để đưa anh. Tiền bố mẹ cho mua sữa, mua đồ tẩm bổ, tôi chỉ mua chút chút rồi lại mua thêm cho cả chồng.

Tưởng mang về cho bố mẹ một chàng rể hiền, tôi sốc nặng khi biết chồng toan tính âm mưu khủng khiếp đến vậy (P2) - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Suốt cả quãng thời gian tôi mang thai, anh thì đang năm cuối, bận rộn làm đồ án nên cũng chẳng thể đi làm thêm, mọi chi tiêu trong gia đình một tay bố mẹ tôi lo. Tiền tiêu vặt rõ là bố mẹ chồng tôi gửi mà tôi cũng chẳng rõ anh tiêu gì lúc nào cũng hết, lại xin tôi.

Tới những tháng cuối cùng của thai kỳ, tôi đã phải xin bảo lưu học để ở nhà, anh thì vẫn cứ bận rộn triền miên. Tôi chẳng trách nhưng mẹ tôi thì khó chịu ra mặt. Nhiều lúc, bà còn cáu:

- Tống cổ nó ở riêng chứ tao chẳng muốn có con rể mà như thế này. Chẳng có thì thôi tao mệt nó quá.

Nhưng bố tôi lại nhẹ nhàng, bảo:

- Không muốn con gái mình khổ thì chịu nhịn con rể 1 tí. Mấy thằng bây giờ nó chịu đâu bà. Mà hiện giờ nó đang năm cuối, đồ án ngập mặt nên hơi vô tâm, đợi nó ra trường đi làm rồi nó lo cho con gái mình.

Tôi cũng gật gù đồng ý với ba và xin mẹ thêm thời gian, hứa hẹn sẽ khuyên bảo chồng này kia. Thế nhưng, một buổi chiều nọ tôi đang thơ thẩn ở nhà thì thấy mấy thanh niên có vẻ bợm trợm tới gõ cửa.

Tưởng mang về cho bố mẹ một chàng rể hiền, tôi sốc nặng khi biết chồng toan tính âm mưu khủng khiếp đến vậy (P2) - Ảnh 2.

Tôi hơi hốt hoảng nhưng cũng ra hỏi chuyện nhẹ nhàng thì họ báo:

- Thằng Dương có nhà hay không? Gọi nó ra đây! Nó hẹn bọn này 5 lần 7 lượt mà bây giờ mất tăm rồi.

Tôi không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, gặng hỏi thì họ cho biết, Dương là khách hàng ruột chỗ đó, tuy nhiên vì luôn trả tiền đúng hẹn nên họ tin tưởng. Trước đó vài tháng, Dương từng vay một khoản lớn lên tới gần trăm triệu cả lãi nữa thì còn hơn nhưng cũng trả luôn một cục rất nhanh. Họ còn mỉa mai tôi giàu có, lần này cũng biết điều đưa tiền cho chồng sớm như vậy đi.

Nghe xong mà tôi lặng cả người, vài tháng trước liệu có phải là khi chúng tôi vừa đám cưới xong? Hơn 100 triệu chính là số tiền mừng và vàng cưới mà cả hai có được, có phải Dương đã lấy hết đem đi trả nợ?

Tôi tức tốc mò lên phòng lục tung hết cả, mọi ngóc ngách trong căn phòng đều không có. Tối đó, tôi đóng cửa nói chuyện với Dương, anh chỉ bảo gửi ngân hàng. Nhưng tôi đâu có ngu mà bị dắt mũi mãi, tôi không tin đòi anh đưa sổ tiết kiệm ra thì anh lại cáu gắt với tôi. Hai đứa lời qua tiếng lại, anh vùng vằng định bỏ đi nhưng tôi túm lại, anh lại hất ra. Chẳng may trong lúc nóng giận, tôi ngã xuống rồi cứ thế lịm dần.

Tưởng mang về cho bố mẹ một chàng rể hiền, tôi sốc nặng khi biết chồng toan tính âm mưu khủng khiếp đến vậy (P2) - Ảnh 3.

Khi tôi mở mắt, may mắn con tôi vẫn bình an, khỏe mạnh nhưng đang nằm lồng kính. Tôi tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của Dương đâu, bố mẹ tôi thì ngồi bên đầy lo lắng, nhìn họ như già đi cả chục tuổi. Mẹ tôi khóc nấc lên, bảo:

- Con ơi, thằng Dương giờ nó nợ trăm triệu nữa kia kìa, thôi mày bỏ nó đi cho nhẹ nợ con ơi.

Tôi chẳng buồn nói gì, cơ thể mệt nhọc chỉ quay đầu sang phía bên kia. Những tưởng anh đã có tình cảm với tôi nên mới quyết định cưới, ai ngờ nằng nặc xin cưới cũng chỉ là hạ sách để lấy tiền trả nợ. Tôi không biết phải làm thế nào với cuộc hôn nhân này, với người chồng vô tâm và hời hợt này?

 

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...