kênh sao

Vợ còn trẻ đã qua đời, chồng không đem chôn cất mà để ở nhà suốt 4 ngày, mãi đến khi cậu con trai 5 tuổi nói câu này thì mới đồng ý cho hỏa táng

Ngày nghe tin vợ bị ung thư, Tài bủn rủn như rơi từ trên trời xuống. Vợ anh đứng không vững chỉ biết ôm chồng rồi òa khóc.

Suốt chặng đường đi về Hoa tựa vào lưng chồng thút thít còn Tài vừa an ủi vợ vừa gạt nước mắt. Hôm sau anh xin nghỉ tìm 1 nơi vắng vẻ khóc thật đã rồi tự nhủ mình thật mạnh mẽ để vợ tựa vào.

Tài cày ngày cày đêm để có tiền cho vợ chữa bệnh. Mỗi lần về nhà nhìn 2 con và nhìn người vợ hiền chạy ra đón anh lại vừa hạnh phúc vừa cay sống mũi. Nhìn đứa bé bám chân mẹ, đứa lớn cứ đòi“Mẹ ơi con muốn ăn cái này, mẹ ơi con muốn uống cái kia” khiến anh lại nghĩ lỡ sau này vợ chết thì anh và con biết sống sao?? Cảm giác biết mình sắp mất đi người thân thật đáng sợ. Nhiều đêm Hoa nhìn trần nhà tay nắm chặt tay chồng và bảo:

- Em còn có nhiều điều muốn thực hiện cùng anh và cùng các con lắm nhưng sao ông trời lại keo kiệt với em thế nhỉ. Nếu sau này em chết đi, anh phải chăm các con thật tốt nhé, cưới vợ mới thì phải chọn ai hiền lành thương bọn nhỏ anh biết chưa??

- Em nói linh tinh gì vậy, em ăn uống và chữa bệnh cho tốt sẽ sống lâu thôi. Ung thư cũng chỉ là 1 bệnh, nặng hơn bệnh khách 1 chút nên mình phải điều trị lâu hơn, em nghĩ vậy cho nhẹ đầu. Anh luôn bên em.

Tài kéo vợ vào lòng rồi ôm chặt lấy cô. Suốt 2 năm ra ra vào vào bệnh viện xạ trị không biết bao nhiêu lần, Tài và vợ khiến bác sĩ ở đó cũng phải ngưỡng mộ vì 2 vợ chồng quá tình cảm.

Mỗi lần quét nhà nhìn tóc vợ rụng anh lại vội vội dọn dẹp rồi giấu đi. Thật sự anh rất sợ, sợ cảnh phải mất vợ, nghĩ đến đó anh lại run rẩy. Suốt 8 năm yêu nhau anh nghèo khó không cho chị được những món quà đắt tiền. Đến lúc cưới nhau được mấy năm kinh tế gia đình bắt đầu ổn, anh có thể đưa vợ con đi du lịch thì vợ lại mang bệnh nặng.

vo-mat-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Nghĩ vợ 1 đời tần tảo hi sinh vì mình, yêu mình từ lúc mới lớn đến bây giờ Tài lại xót xa, thương vợ mà không biết phải làm gì. Hoa chữa trị được hơn 3 năm thì sức khỏe cô yếu dần. Hoa ngày càng teo tóp, những tháng cuối bên vợ là những tháng đau đớn nhất trong cuộc đời Tài. Nhìn vợ héo hon vì bệnh tình tim anh như có ai đâm vào.

1 mình anh với mẹ vợ thay nhau chăm sóc Hoa, anh không muốn thuê người ngoài vì đây là thời gian cuối cùng anh được làm mọi thứ cho vợ. Xoa bóp, bế vợ đi tiểu đi giải, rồi trò chuyện cùng vợ. Thời gian đó Hoa lạc quan lắm, Hoa bảo: ‘Con người ai rồi cũng chết, nên anh đừng suy nghĩ nhiều. Em làm khổ anh quá rồi, sau này anh nhất định kiếm 1 cô khỏe mạnh mà cưới nhé”. Tài nhìn vợ cáu: “Em cứ nói linh tinh”.

Trước mặt chồng Hoa luôn cố vui vẻ nhưng chồng đi khuất cô lại khóc, nghĩ đến việc phải xa chồng xa 2 con bé nhỏ cô lại đau đớn khôn nguôi. Rồi Hoa cũng ra đi, hôm đó trời lạnh lẽo, Tài ôm vợ gào thét bất lực. Thằng lớn đi học về thấy mẹ chết cũng lăn ra khóc còn thằng út mới 5 tuổi cứ ngơ ngác hỏi: “Sao anh với mẹ khóc to vậy, mẹ vẫn ở đây mà chỉ là mẹ ngủ thôi”.

Vợ chết rồi nhưng Tài không chịu chôn cất ngày ngày vẫn lau người thay đồ cho vợ, mặc kệ ai nói gì anh cũng không nghe. Dù đã chuẩn bị mấy năm trời nhưng anh vẫn không chịu nổi cú sốc này, mấy hôm liền anh chẳng ăn uống gì. Cơ thể vợ đã dần có mùi nhưng Tài vẫn cố chấp cho đến khi con trai 5 tuổi của anh chạy lại ôm bố bảo:

- Bố ơi sao mẹ ngủ lâu thế, mẹ nói sau này mẹ lên thiên đường thì mẹ vẫn ở bên bố với con mình. Thiên đường là đâu hả bố.

Nghe con nói vậy anh ôm chặt lấy nó và bảo:

- Bố biết rồi, bố sẽ để mẹ tới thiên đường 1 cách thanh thản, bố ích kỉ quá rồi.

Hôm đó anh mới cho mọi người chôn cất vợ, nhưng cú sốc đó với anh vẫn còn mãi. Thế mới nói vợ chồng thời gian thương nhau còn không có nói gì đến việc làm tổn thương nhau. Khi còn có cơ hội hãy trân trọng và trao nhau yêu thương đừng dày vò làm khổ nhau làm gì để kẻo sau này phải ân hận.

An Nhiên

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...