Đại gia đồng nát ở nhà trăm tỷ, siêu xe nhiều như “lợn con”

Đại gia đồng nát là tên người dân các vùng khác đặt cho những người dân ở làng Quan Độ, Tế Lỗ. Bởi họ đã biến đồ phế liệu thành trăm tỷ. Và chuyện sở hữu những chiếc siêu xe ở những làng đại gia này thì nhiều như... lợn con.

Người dân ở làng Tề Lỗ giàu phất lên nhờ nghề mổ xe.
Người dân ở làng Tề Lỗ giàu phất lên nhờ nghề mổ xe.

Không kém cạnh với Làng Diễn Tháp buôn đồng nát, nhà nào cũng có biệt thự, ôtô thì một làng khác tên Quan Độ Cách ngay Hà Nội chưa đầy 30km, Văn Môn vốn là một xã thuần nông của huyện Yên Phong, Bắc Ninh. Con đường từ Hà Nội, qua Từ Sơn (Bắc Ninh) hai bên gần như đô thị hóa với nhà cửa mọc san sát.

Làng đại gia Quan Độ: Thu nhập bạc tỷ, siêu xe nhiều như "lợn con"

Càng đi sâu vào trong làng càng "ngợp" vì mất đến cả nửa ngày trời mới có thể tham quan hết được làng nghề. Cả làng giờ đây đã trở thành một "công trường" lớn. Hàng ngày có hàng trăm lao động từ các làng bên di chuyển sang Quan Độ để làm thuê. Chỗ thì tấp nập tháo dỡ máy móc, tuốt dây cáp, đốt để lấy lõi đồng, nhôm… Chỗ lại chí chát cưa, đục. Rồi những xe cẩu hàng vài tấn tấp nập "ăn" hàng….

Đặc biệt, giữa làng là những căn biệt thự tiền tỷ nằm san sát. Sân nhà, mặt đường những xe ô tô đời mới cáu cạnh như Lexus, Camry, BMW đỗ nhiều như "lợn con".

Một góc làng đại gia Quan Độ.

Theo một cán bộ xã Văn Môn thì Quan Độ có gần 700 hộ dân thì quá nửa tham gia nghề "đồng nát" với hàng trăm công ty, doanh nghiệp tư nhân. Số ruộng trong làng đến 90% là cho người khác thuê, dân ở đây hầu như chẳng ai làm lúa nữa.

Được biết, mỗi ngày, Quan Độ nhập về hàng tấn phế liệu, việc phá dỡ, phân loại hàng cần rất nhiều nhân công, trong làng không đủ, nhiều nhà còn phải thuê bên ngoài. Người làm thuê cũng kiếm được dăm bảy chục ngàn mỗi ngày. Nhờ vậy, Quan Độ không có hộ nghèo. Nhà có thu nhập vài trăm triệu ở đây cũng chỉ được xếp vào hàng "thường thường bậc trung". Các đại gia trong làng mỗi năm phải "hốt" đến bạc tỷ!

Theo báo CAND, đại gia Nguyễn Văn M. nếu chỉ nhìn bề ngoài thì có lẽ chẳng ai biết được ông ta đang có khối tài sản lên đến vài trăm tỷ đồng. M. vận một bộ quần áo xoàng xĩnh, đầu tóc bù xù, chỉ có ánh mắt và dáng đi rất tự tin. Bài học làm giàu từ tay trắng của ông sẽ còn được người dân Quan Độ nhắc đi nhắc lại nhiều lần, để cho người khác học tập.

Công an viên thôn Quan Độ Nguyễn Văn Hiệp cũng là một trong số những người đi đầu trong nghề thu mua đồ thanh lý ở Quan Độ.

Mổ xác máy bay, buôn đồng nát, Quan Độ trở thành làng tỉ phú, đại gia

Cũng từ những chuyến hàng cùng với ông Hiệp, mà một người bà con của ông là Nguyễn Văn Ch. nay đã là một trong những đại gia của làng phế liệu Quan Độ. Ước tính khối tài sản của Ch. phải lên đến hàng trăm tỷ đồng. Ngoài một căn biệt thự to vật vã ở giữa làng, Ch. còn có vài căn nhà ở Hà Nội. Hai chiếc xế hộp tiền tỉ, "đóng bỉm" (biển kiểm soát) Hà Nội để đại gia Ch. thay nhau vi vu.

Cũng theo lời của ông Nguyễn Văn Hiệp, sở dĩ đại gia Ch. phất lên nhanh chóng vì ông ta có gan lớn, dám ôm những mối hàng lớn từ vài trăm triệu đến cả tỉ đồng. Và Ch. cũng có năng khiếu trong việc định giá hàng. Hầu như chuyến nào ông ta cũng có lãi, không ít thì nhiều.

Dân làng Quan Độ còn kể mãi về một lần Ch. đứng ra mua toàn bộ đồ thanh lý của công ty điện lực của một tỉnh miền Bắc. Nghe phong thanh việc công ty này sắp tiến hành đấu thầu, Ch. lập tức đeo bám các lãnh đạo, lobby bằng được hợp đồng này về cho mình. Khối tài sản này cuối cùng cũng về tay Ch. với giá gần 4 tỉ đồng. Sau khi chở về làng, phân tách từng loại rồi đem bán, Ch. thu về 6 tỷ đồng, lãi ròng 2 tỷ!

Ở Quan Độ, những đại gia cỡ như Ch. có đến cả chục. Có thể kể ra đây như Đặng Đình H. chuyên về mảng tàu thủy, tàu hỏa, đường ray, nhà ga… Hay Nghiêm Văn M chuyên về các loại máy móc, thiết bị y tế…

Làng tỷ phú Tề Lỗ: Nhà nào cũng một bãi ô tô

20 tuổi có nhà lầu xe hơi, sở hữu công xưởng với hàng trăm đầu máy, những người trẻ ở làng "mổ xe", xã Tề Lỗ, huyện Yên Lạc, Vĩnh Phúc khiến không ít người ngưỡng mộ.

8h sáng, cả xã Tề Lỗ sầm uất như một đại công trường khổng lồ. Những chiếc xe ô tô cũ kỹ mang đủ biển số từ Nghệ An, Thanh Hóa, đến Lào Cai, Quảng Ninh... lần lượt nối đuôi nhau kéo về làng.

Tiếng chát chúa, xoèn xoẹt của máy móc lẫn tiếng người kì kèo bán mua tạo thành không khí ồn ào, tấp nập kéo dài từ sáng sớm đến tận đêm khuya. Đi từ đầu đến cuối làng, hai bên đường chất ngổn ngang từ sắt vụn, linh kiện hỏng đến xe máy, ô tô. Trong các bãi "mổ xe" của các tỷ phú làng nghề này cũng ngồn ngộn đầy máy xúc, máy ủi...

Theo ước tính của người dân nơi đây, hiện nay, làng Tề Lỗ có khoảng 600 - 700 bãi "mổ xe" lớn nhỏ khác nhau. Năm 2007, Tề Lỗ được quy hoạch thành cụm làng nghề "mổ xe" với diện tích gần 20ha đến nay quy mô ngày càng được mở rộng.

Tỷ phú Mai Văn Đỗ bên cạnh xưởng xe ô tô của mình.

Vừa “chế” thành công chiếc Huyndai 7 tấn "ngon lành", Thắng – một chủ xưởng nức tiếng làng Tề Lỗ mừng ra mặt giới thiệu với khách hàng: “Chiếc xe này anh vừa mua lại từ ông anh rể, chưa hỏng gì nhiều, máy móc vẫn xịn chán. Nếu em ưng thì anh để lại với giá hữu nghị, 1 tỷ đồng. Giá này là quá rẻ, hôm nay em may mắn mới mua được chiếc xe đẹp như thế này chứ bình thường ở công xưởng bọn anh toàn xe cũ hơn mà giá cả vẫn thế thôi”. Trong khi đó, Ng.V. M, một nhân viên trong công xưởng của Thắng tâm sự với khách hàng: “Ở làng "mổ xe", các cửa hàng chủ yếu là mua xe cũ, xe hỏng không chạy được nữa.

Mỗi khi có hàng về, chủ xưởng giao thợ sửa chữa, thay mới, sơn lại màu. Linh kiện thay có thể lấy từ xe này lắp sang xe kia hoặc mua mới, cái nào nát quá thì "mổ xác" lấy từng bộ phận rồi bán dần cho khách.

Trung bình mỗi chiếc xe tính trừ chi phí thuê người kéo về, lắp ráp, thay thế phụ tùng, con nào lời nhất được 200 - 300 triệu đồng, con nào ít thì được 100 triệu đồng. Nói chung, buôn bán ở đây chẳng bao giờ sợ lỗ”.

Ở đại công trường “mổ xe" Tề Lỗ, Thắng không phải là một đại gia giàu nhất nhì thế nhưng ở cái tuổi đời còn rất trẻ, gần 30 tuổi đã có nhà lầu xe hơi riêng như Thắng khiến nhiều người nể phục. Thắng tâm sự: “Trước đây làng nghề này vẫn chỉ đơn thuần là buôn sắt vụn, mãi đến năm 2000, cả làng mới bắt đầu chuyển sang nghề "mổ xe".

Lúc đó, thấy mọi người đua nhau xây nhà tầng, mình cũng lân la đến các xưởng làm thuê để học nghề. Đến năm 20 tuổi, mình mạnh dạn vay vốn ngân hàng đầu tư mở xưởng rồi thành lập công ty.

Hiện nay, xưởng của mình có gần 100 máy cẩu, ô tô, xe máy các loại từ hàng hỏng vừa nhập đến hàng sắp xuất xưởng, ước tính cũng khoảng gần 10 tỷ đồng. Chỉ vào công xưởng chất đầy xe của mình, Thắng tự hào nói: “Mình làm nghề này cũng được gần chục năm rồi, công việc tuy vất vả nhưng thu nhập cũng cao.Tháng trước vừa nhập được một lô xe tải to về, trừ chi phí, lãi thu về cũng được mấy trăm triệu.

Ở làng này thanh niên đi học cũng có nhưng rất ít, chủ yếu ở nhà làm "giám đốc" cho bố mẹ. Hầu hết 20 tuổi ai cũng có nhà lầu, đi xe riêng rồi, không tin cứ ra đường mà xem, toàn thanh niên trẻ mà xe hơi của họ hết đấy", Thắng hồ hởi nói. Cùng với sự phát triển như vũ bão, làng "mổ xe" Tề Lỗ nổi lên những “ngôi sao” đình đám như: Nhung, Thu Rẽ, Sơn Thành, Tuấn, Lan Khích…với những bãi đỗ xe khổng lồ lên đến hàng tỷ đồng.

30 tuổi nhưng Mai Văn Đỗ được đánh giá là một trong những ông chủ thành công nhất trong giới "mổ xe" thôn Giã Bàng, xã Tề Lỗ. Nhà nghèo, Đỗ sớm nghỉ học để bươn chải với cuộc sống mưu sinh. Từ đi mua sắt vụn, xách xô vác xi đến chạy bàn..., Đỗ bảo chẳng thiếu nghề gì là anh không làm được. Năm 20 tuổi, với số vốn ít ỏi tích cóp được trong suốt tháng ngày tha phương cầu thực làm thuê, Đỗ trở về nhà mở xưởng “mổ xe".

Suốt 10 năm gắn bó, đeo đuổi nếm đủ vị đắng và vị ngọt của nghề này, Đỗ không giấu giếm: “Để kiếm được những hợp đồng béo bở chúng tôi đã phải đi khắp nơi từ Nam ra Bắc, phải thiết lập mối quan hệ. Thậm chí, chúng tôi sang tận Lào, Campuchia, Trung Quốc để tìm đầu mối nhập xe. Có những chuyến đi, chúng tôi mất hàng tháng trời, vượt hàng trăm cây số mới bắt được mối xe. Sau đó, tiền thuê người chở xe về cũng mất cả hàng chục triệu đồng”.

Đến khi mua được xe rồi thì lại chất ở bãi hàng tháng trời không bán được chiếc nào trong khi tiền lãi ngân hàng vẫn phải trả đều đặn. Tâm trạng tôi lúc nào cũng như ngồi trên đống lửa, sợ không bán được hàng rồi vỡ nợ...”. Trải qua bao khó khăn, vất vả cũng đến ngày gặt thành quả, Đỗ cho biết, hiện nay, bãi xe của nhà anh chất hàng chục chiếc xe với trọng tải từ 5 đến 10 tấn. Trung bình mỗi chiếc xe có giá từ 1 tỷ trở lên, chiếc nào lãi nhiều được 100 - 200 triệu đồng, lãi ít từ 50 - 100 triệu đồng.

“Làm nghề này phải biết cách, ví dụ như phải chờ thời điểm nhiều người mua xe nhất là trước và sau Tết, lúc đó họ dồn tiền làm ăn thì mình bán được nhiều. Đến giữa năm ít người mua, mình chỉ tập trung nhập xe về và sửa chữa.

Trung bình mấy tháng đầu năm bán được 10 xe/tháng, với lãi từ 100 - 200 triệu đồng còn mấy tháng giữa năm chỉ bán được một hai xe. Tuy nhiên, không bao giờ lỗ vì xe này bù vào xe kia. Xe nhà mình chọn mua cũng toàn xe còn “xịn” nên khách hàng mua chạy được họ giới thiệu cho nhau. Giờ mình ít phải đi vì có mối quan hệ rồi, khách muốn bán thì họ gọi cho mình, khách muốn mua thì tìm đến tận xưởng”, Đỗ chia sẻ.

Anh Trần Xuân Lộc – Bí Thư Đoàn xã Tề Lỗ cho biết: “Ở Tề Lỗ có khoảng 1.500 hộ dân và hơn 1/3 trong số đó làm nghề thu mua xe công trình. Đa số trong độ tuổi thanh niên và nếu tính theo mức tài sản từ 10 tỷ đồng trở xuống thì Tề Lỗ có hơn 75 người. Đặc biệt có nhiều chủ bãi tuổi đời mới chỉ 17, 18 tuổi. Họ thường là những cậu ấm con những chủ bãi làm lâu năm, được đầu tư dạy nghề và mở một bãi mổ riêng”.

Anh Lộc nhẩm tính: “Tề Lỗ có lẽ là xã có mật độ xe hơi tính trên số hộ dân thuộc vào diện cao nhất cả nước. Dân ở đây toàn chơi xe đẹp và độc. Xe Camry 2.4, BMW có khoảng vài chục cái, còn các dòng xe rẻ tiền hơn thì phải tính bằng 3 con số”.

Loading...