kênh sao

Hình ảnh: Toàn cảnh phiên thi hành án tử tù Nguyễn Hải Dương

Sau 2 năm xảy ra vụ thảm sát 6 người kinh hoàng ở Bình Phước, cơ quan thi hành án đã thực hiện tiêm thuốc độc đối với kẻ chủ mưu, tử tù Nguyễn Hải Dương.

Dưới đây là chùm ảnh bữa cơm cuối cùng của Dương:

anh1-blogtin

Lúc 4 giờ: Dương viết thư cho người thân

Người nhà cho hay, khoảng 4 giờ sáng nay, tử tù Nguyễn Hải Dương được ăn bữa cơm cuối cùng trước khi thi hành án tử hình bằng hình thức tiêm thuốc độc.

anh2-blogtin

anh3-blogtin

anh4-blogtin

anh5-blogtin

Lúc 4 giờ 30: Ăn bữa ăn cuối cùng

anh6-blogtin

Lúc 5 giờ: Kiểm tra sức khỏe và làm thủ tục pháp lý

anh7-blogtin

Lúc 5 giờ 15: Nghe Chủ tịch Hội đồng thi hành ánh công bố các Quyết định không kháng nghị của TAND và VKSND tối cao; Quyết định thị hành án tử hình của Chánh án TAND tỉnh BP

anh8-blogtin

Lúc 5 giờ 20: Áp giải ra xe đặc chủng đưa đi thi hành án

anh9-blogtin

Đoàn xe trên đường đi

anh10-blogtin

Lúc 6 giờ 10: Đến khu vực thi hành án

Cơ quan chức năng cho biết, trước thời điểm bị thi hành án tử hình bằng hình thức tiêm thuốc độc, tử tù Nguyễn Hải Dương tỏ ra bình thường và không có biểu hiện lo sợ.

Trao đổi với PV, ông Nguyễn Hữu Trí, Chánh án TAND tỉnh Bình Phước cho biết cơ quan chức năng đã hoàn tất việc thi hành án đối với tử tù Nguyễn Hải Dương.

“Lúc dẫn giải ra xe đến khi lên bàn tiêm thuốc độc, Dương tỏ ra bình thường và không có biểu hiện lo sợ”, Chánh án TAND tỉnh Bình Phước nói.

Nao lòng cảnh người nhà nhận thi thể tử tù Nguyễn Hải Dương

Nhiều người thân của Nguyễn Hải Dương đã đến Bình Phước từ sáng sớm để nhận thi thể của tử tù sau khi phạm nhân này bị hành án.

Sáng 17/11, tử tù Nguyễn Hải Dương đã bị thi hành án theo quyết định của bản án mà Tòa án nhân dân Cấp cao TP HCM đã quyết định.

Đội thi hành án thuộc Bộ Công an đã thực hiện thi hành án vào lúc 6 giờ 30.

Đã thi hành án tiêm thuốc độc tử hình Nguyễn Hải Dương

Sau khi thi hành án, thi thể của tử tù Nguyễn Hải Dương đã được chuyển về nhà xác Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Phước.

Lúc 7 giờ 40 sáng 17/11, xe của Báo Người Lao Động đã bám theo đoàn xe thi hành án tử hình tử tù Nguyễn Hải Dương.

anh11-blogtin

anh12-blogtin

anh13-blogtin

anh14-blogtin

Hiện tại thi thể Nguyễn Hải Dương đã được chuyển về Bệnh viện Đa khoa Bình Phước và đang làm thủ tục nhập nhà xác, bàn giao cho gia đình.

anh15-blogtin

Rất đông người hiếu kỳ đã đến xem cơ quan chức năng bàn giao cho người nhà.

anh16-blogtin

Cả gia đình Nguyễn Hải Dương đã đến để đưa xác của người thân về với gia đình. Cha mẹ, em gái và một số người thân đều suy sụp, khóc than từ lúc thi thể Nguyễn Hải Dương được đưa vào bệnh viện. Cha Nguyễn Hải Dương dáng liêu xiêu, mắt sâu và khuôn mặt thất thần vào nhà xác ký biên bản nhận xác.

anh17-blogtin

Mẹ và em gái Nguyễn Hải Dương trước khi nhận xác

anh18-blogtin

Gia đình nhìn mặt lần cuối

Trong khi đó, mẹ và em gái tử tù cũng khóc sưng cả mắt từ lúc xe của đội thi hành án tiến vào bệnh viện. Rất nhiều người dân đến nhà xác theo dõi vụ việc.

Lúc 9 giờ 15 ngày 17/11, sau khi thi thể tử tù được đội mai táng làm xong thủ tục khâm liệm đã được giao cho người nhà, đưa lên xe cứu thương để Nguyễn Hải Dương trở về với gia đình, cha mẹ.

anh19-blogtin

anh20-blogtin

Đưa Nguyễn Hải Dương về với gia đình

Khi người nhà lên xe, một cán bộ an ủi gia đình không nên khóc thương. Cán bộ dặn dò: “Sáng nay Dương ra đi bình yên thì bây giờ người nhà không nên than khóc để nó không vấn vương. Tất cả những lời cuối cùng Dương có viết trong thư, gia đình xem sẽ biết”.

anh21-blogtin

anh22-blogtin

Tạm kết thúc một vụ án đau thương

Thi thể Nguyễn Hải Dương được đưa về nhà xác lúc 8 giờ. Gia đình đã chuẩn bị hương hoa, di ảnh và đội mai táng từ trước. Khi thi thể được đưa khỏi xe cứu thương, Công an tỉnh Bình Phước đã làm biên bản bàn giao và đội mai táng làm thủ tục đế 9 giờ 15 thi thể được đưa lên xe về với gia đình.

anh23-blogtin

Người dân hiếu kỳ đến xem người nhà Nguyễn Hải Dương nhận xác tử tù

anh24-blogtin

anh25-blogtin

anh26-blogtin

anh27-blogtin

Nhiều cảnh sát được phân công nhiệm vụ giữ an ninh trật tự và thi hành án tử với Nguyễn Hải Dương

Theo một thành viên đội thi hành án, tử tù Nguyễn Hải Dương đã được trích xuất khỏi Trại tạm giam Công an tỉnh Bình Phước lúc 5 giờ ngày 17/11. Đến 6 giờ 30, Nguyễn Hải Dương bị đưa vào khu vực thi hành án của Bộ Công an tại tỉnh Bình Dương.Theo đó, quá trình thi hành án bằng cách tiêm thuốc độc được chiếu trên màn hình bên ngoài. Một cán bộ trong đội thi hành án cho biết từ lúc bị dẫn giải ra xe đến khi lên bàn tiêm thuốc đốc, Nguyễn Hải Dương tỏ ra rất bình tĩnh, không có biểu hiện lo sợ. Nguyễn Hải Dương bị tiêm 3 mũi thuốc độc vào tay và tử vong ngay sau đó.

Vụ Nguyễn Hải Dương: Người phẫn nộ, kẻ sẻ chia

Nhiều người thân của Nguyễn Hải Dương đã đến Bình Phước từ sáng sớm để nhận thi thể của tử tù sau khi phạm nhân này bị hành án.

anh28-blogtin

Người dân hiếu kì đến xem

anh29-blogtin

Khoảng 8 giờ 30 phút, ngày 17-11, người nhà tử tù Nguyễn Hải Dương đã đến nhà xác bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Phước để nhận thi thể người thân.

Khi thấy ba và mẹ của Dương rất nhiều người bày tỏ sự phẫn nộ. Xung quanh tiếng chửi mắng vang lên. Trong đó, một vài ý kiến cho rằng hình phạt này quá nhẹ so với những gì tội ác mà Dương gây ra.

anh30-blogtin

Đông đảo người dân dõi mắt xem quá trình tiếp nhận thi thể

anh31-blogtin

Ông Nguyễn Phú Hải, ba của Nguyễn Hải Dương không đứng nổi khi thấy quan tài của con.

“Giết đến sáu mạng người chứ đâu ít. Đây là cái kết mà Hải Dương phải chịu, không nên khóc, xót thương làm gì“- một người phụ nữ trong đám đông la lớn.

Nghe vậy, một người đàn ông đứng gần đó tiếp lời: “Thôi, đó cũng là cách đền tội. Giờ nói ra chỉ mang lại nỗi đau của gia đình họ chứ làm được gì“.

Một số người khi thấy mẹ tử tù Nguyễn Hải Dương khóc ngất đã chạy đến nắm tay động viên, chia sẻ.

Trao đổi với phóng viên Báo Người Lao Động, ông Nguyễn Dinh (74 tuổi) ông ngoại của Lê Thị Ánh Linh, người đang chăm sóc bàn thờ nhà chị Linh đặt 6 di ảnh nạn nhân đã thở dài khi hay tin Dương vừa thi hành án.

“Hận thì có hận thằng Dương lắm. Nhìn di ảnh mà nhớ con lắm. Gia đình coi như tan nát. Nhưng nó đã chết thì thôi, giờ hận thêm rồi để thêm mệt mỏi. Chết là hết rồi. Đền tội vậy được rồi“- ông Dinh nói trong sự mệt mỏi.

Theo ông Dinh việc Dương là chủ mưu vụ thảm sát khiến ông không thể tin được. Bởi trước kia ông nhiều lần tiếp xúc đều cảm thấy Dương rất hiền lành, thật thà.

Hôm nay tôi đi xem…tử hình

Hôm nay, cơ quan chức năng đã thi hành án tiêm thuốc độc tử tù Nguyễn Hải Dương, kẻ giết 6 mạng người ở Bình Phước. 2 năm trước khi xét xử lưu động vụ án này người ta còn tranh cãi cách tuyên truyền pháp luật bằng xét xử lưu động kém nhân văn. Nhưng ít ai biết rằng chỉ chừng chục năm trước vẫn còn hình thức tử hình thị chúng mà tôi là một trong những người tận mắt đứng xem.

Minh tìm đến trụ sở công an xin lại chiếc xe của người em vừa bị công an tạm giữ do chở quá số người quy định. Cường, trưởng công an xã giải thích nhưng Minh không nghe, rút dao giấu sẵn trong người đâm viên công an gụt tại chỗ. Tòa tuyên án tử hình, lúc ấy Minh mới 26 tuổi. Còn trưởng công an xã 37 tuổi có 1 cô con gái xinh xắn, vợ đang mang bầu 2 tháng.

anh32-blogtin

Ảnh người dân kéo đến pháp trường

Minh gần nhà bác tôi, vốn dĩ hiền lành, tốt bụng, tự dưng hôm rượu vào xách dao Thái gây chuyện tài trời. Một năm sau khi tòa tuyên án, Minh được đưa ra sân bóng đá huyện tử hình. Vụ án gây chấn động cả vùng, hàng nghìn người dân các tỉnh lân cận kéo nhau đến xem.

Đó là vào năm 2006, khi ấy tôi mới học lớp 7. Vốn hiếu kì như bao người tôi xách xe đạp một mình chạy đi xem. Nơi tử hình cách nhà tôi 7km, đoạn đường mà anh chị tôi đi học hằng ngày lại trở thành con đường dẫn đến pháp trường. Khi gần đến nơi nhiều chốt giao thông chặn lại, nhằm hạn chế phương tiện tiến vào. Tôi phải quăng xe đạp, lội ruộng để đến nơi xử tử.

Khi tôi đến nơi khi mọi người đã vây chật sân bóng rồi, tử tù vẫn chưa bị dẫn đến nhưng chiếc hòm thì đã thủ sẵn một bên.

Pháp trường là một sân bóng đá phía sau trường học phổ thông. Sân cỏ lởm chởm bao bọc bởi những hàng cây bạch đàn, vườn xoài, ruộng lúa…Khu “khán đài A” có một mái che mà Tòa án dùng làm nơi đọc cáo trạng.

Hôm ấy trời nắng đẹp nhưng không khí khá ngột ngạt, căng thẳng vì công an đứng đặc người. Lần đầu tôi thấy nhiều công an đến vậy. Hàng rào được dựng bao quanh phiên tòa lưu động nhưng khá mỏng manh với hàng nghìn người đứng quanh. Nhiều người vòng ngoài muốn tận mắt chứng kiến xử bắn đã đứng lên rào lưới B40 bao quanh trường phổ thông khiến hàng rào đổ sập, hàng chục người bị thương nhẹ.

Tôi đến sớm nhưng cũng không chen chân vào được khu dễ nhìn. Mấy cây bạch đàn thì có hàng chục người đứng trên nhìn xuống. Tôi cũng vội leo lên nhưng nhanh chóng bị nhắc nhở kêu xuống cùng mấy người leo vì sợ nghe tiếng súng giật mình té.

anh33-blogtin

ảnh minh họa

Sau khi tuột xuống khỏi hàng cây, bằng cách nào đó tôi cũng đã chen được vào trong, tìm được một chỗ thấy rõ cảnh xử bắn. Nơi tôi đứng cách nơi xử bắn chừng 50m. Khu xử bắn nằm hơi chếch về đường biên dọc gần đường phạt góc, được bao bọc bởi một bức tường chất đầy bao đất rộng khoảng 5m, cao khoảng 3m, dày khoảng 10m khá chắc chắn để đảm bảo rằng không lạc đạn ra ngoài.

Một chiếc cột được dựng lên trước bức tường đất, một hố sâu nhỏ ngang gối trước cột để tử tù đứng xuống mà không giẫy dụa, chiếc quan tài cạnh bên xe cấp cứu chữ thập đỏ. Đứng đợi không lâu thì mọi người nhốn nhào lên, tử tù được dẫn đến. Tử tù mặc áo sọc vằn, bị trói tay chân, bịt mắt vải đen đứng dựa cột nghe thẩm phán đọc lại cáo trạng nhắc lại tội danh. Đơn xin tha mạng gửi lên chủ tịch nước bị bác bỏ. Kẻ giết người phải đền mạng, loại khỏi xã hội để làm tấm gương cho nhiều người như cáo trạng nêu.

Đứng trước tử tù là 5 viên cảnh sát đeo gân tay trắng, cầm súng lưỡi lê, mặt lạnh như tờ. Một anh chỉ huy đứng cạnh ra lệnh. Tòa đọc cáo trạng xong, lệnh xử bắn được thi hành. Mọi người nhốn nháo rồi im lặng đến đáng sợ. Không khí im lặng đến mức dù đứng xa khu xử bắn tôi vẫn nghe rõ khẩu lệnh người chỉ huy. 5 anh cảnh sát đứng cách tử tù chừng 2 -3m. 5 phát súng vang lên cùng lúc. Da tử từ xanh nhạt. Viên chỉ huy tiến sát lại tử tù dùng súng ngắn bắn tiếp vào đầu thêm phát nữa (tôi không nhớ rõ là bắn 1 hay 2 phát, vì nghe tiếng súng tiếp theo của chỉ huy thì mọi người đã đứng chồm dậy, ép tôi ngột thở, xém nữa thì tôi xỉu).

Thi thể được đưa ra cạnh đó, bác sĩ đến kiểm tra rồi phủ chăng qua đầu. Minh được chôn ở một nghĩa địa gần đó. Chính quyền bỏ ngỏ để thân nhân đưa xác Minh về chôn lại. Đợi vắng người, thân nhân đào mộ đưa xác Minh về, thay bỏ đồ tù bằng bộ đồ mới, về nhà tắm xác sạch sẽ rồi liệm.

Coi ở pháp trường chưa xong, tôi quá rảnh nên chạy về nhà Minh xem tiếp. Mỗi người kể một chuyện về những phát đạn ghim vào người Minh. Có người nói trước ngực trái Minh có dán một tem mục tiêu, 5 phát súng nhưng thấy có 4 lỗ bằng ngón út, phía sau lòng ngực bị phá banh. Có người nói miệng Minh bị nhét trái chanh, có người nói tao rửa xác nó nên tao biết đó là trái ổi..” câu chuyện thiêu dệt đủ kiểu. Minh thì nằm trước nhà, căn nhà tình nghĩa vừa được xây nên. Đứa con trai 3 tuổi ngơ ngát đứng hỏi mẹ: “Ba bị gì vậy mẹ? Bộ ba ngủ hả mẹ?” Mọi người xung quanh không khỏi ngậm ngùi.

Minh được chôn dưới ruộng sau nhà. Mọi chuyện kết thúc với mọi người nhưng với tôi thì không. Sau một ngày hiếu kỳ, đêm về tôi bị ám ảnh bởi tiếng súng, ngột thở, chiếc hòm, áo sọc vằn và làn da nhợt nhạt. Tối ngủ trùm mền lại nhớ đến cái xác vừa đắp, trằn trọc đến sáng. Tôi thức trắng 3 đêm liền! Từ đó về sau tôi bị hội chứng mất ngủ, cứ sau 2h sáng là thức tới sáng, mỏi mòn lắm thì mới chợp mắt được xíu.

Hồng Ngự thanh bình quê tôi chưa bao giờ xảy ra chuyện như vậy nên vụ việc xảy ra gây náo động cả một vùng quê trong thời gian dài. Từ đó đến nay không nghe những vụ tương tự nữa.

Cô bé con anh công an xã giờ lấy thằng bạn thân thời phổ thông của tôi đến nay cũng đã có con. Giờ hai người đang sinh sống và làm việc trên Sài Gòn. Cô bé ấy không có em vì mẹ cô đã phá bỏ bầu thai để tránh đau buồn và gánh nặng.

Không muốn nhắc lại chuyện đau buồn, bạo lực nhưng muốn kể câu chuyện sang chấn về tuổi thơ dữ dội trót dại đi xem tử hình. Năm ấy không ai cấm trẻ em không được xem, không ai cảnh báo điều gì. Thi hành án công khai giữa thanh thiên bạch nhật như đảm bảo rằng công lý được thực thi dưới sự chứng kiến của nhiều người.

Chục năm sau, khi đưa tin phiên tòa lưu động xét xử vụ án giết người ở Bình Phước tôi đã không khỏi rùng mình khi nhớ về những ký ức dữ dội của tuổi thơ. Người ta tranh cãi việc xét xử lưu động công khai là tuyên truyền pháp luật hay lại vô tình mô tả những tình tiết của kẻ thủ ác sẽ tạo thêm nhiều cảnh bạo lực trong tương lai? Sau này đọc một số sách tôi dần đồng ý với quan điểm không thể nhân danh bất cứ điều gì (kể cả công lý) tước đoạt mạng sống của người khác.

anh34-blogtin

Luật pháp không thể ngăn chặn, không làm suy yếu cái ác mà chỉ hạn chế nó. Chỉ có giáo dục mới làm được điều đó, giáo dục mới làm con người có tính người, có nhân cách, có phẩm giá. Nhưng tôi không biết phải trả lời sao với nỗi đau người ở lại. Mất mát nào cũng đau khổ khôn cùng. Hôm qua, tôi có đọc một câu chuyện về tâm sự của ông Dinh thân nhân 6 người bị sát hại: “Tôi hận, rất hận thằng Dương. Hai năm rồi, tôi nhớ con, nhớ cháu lắm. Nhưng mà rồi sao? Chết cũng đã chết rồi. Giờ có đào sâu vào tội lỗi thì cũng chỉ làm con cháu đời sau thêm uất hận”.

Tôi tự hỏi người ta học được gì từ sau cái chết của những con người.

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC