logo kênh sao

“Bố mất vì ung thư trước khi giấc mơ thấy Việt Nam vô địch SEA Games thành sự thật”

Dân mạng nghẹn ngào khi đọc tâm sự của cô gái Hà thành về người bố chỉ mong còn sống đến lúc Việt Nam vô địch SEA Games nhưng không thể chứng kiến khoảnh khắc thầy trò HLV Park Hang-seo nhận HCV tối 10.12 vừa qua.

Ngày 28.4.1990, sau thắng lợi 2-1 trước QPR, Liverpool lần thứ 18 nâng cao chiếc cúp vô địch Giải bóng đá nước Anh. Song kể từ thời điểm đến cuối mùa giải năm ngoái, tức hơn 29 năm, fan Lữ đoàn đỏ chưa một lần có dịp mừng đội nhà vô địch Premier League thêm lần nữa.

Chuyện này có thể thay đổi vào cuối mùa giải 2019-2020 khi Liverpool đang dẫn đầu BXH sau 16 vòng đấu với 8 điểm hơn Leicester City và 14 điểm hơn ĐKVĐ Man City. Nếu vậy, fan Liverpool phải chờ 30 năm để chứng kiến CLB vùng Merseyside vô địch Premier League.

Trong khi đó, người hâm mộ nước nhà phải chờ gấp đôi khoảng thời gian đó, đến 60 năm, mới được thấy Việt Nam vô địch SEA Games lần đầu vào tối 10.12.2019 vừa qua.

Thầy trò HLV Park Hang-seo làm nên lịch sử cho bóng đá Việt Nam khi giành HCV SEA Games 30.

Nhiều fan túc cầu nên cảm thấy may mắn khi sống vào thời này vì có người ao ước Việt Nam một lần vô địch SEA Games song lại không có cơ hội chứng kiến khoảnh khắc thầy trò HLV Park Hang-seo nhận HCV. Điển hình là bố cô gái Hà thành trong câu chuyện khiến dân mạng xúc động mạnh. Nội dung như sau:

Chào mọi người, mình học khóa K54 Đại học Kinh tế Quốc dân, ra trường được 3 năm. Mình chỉ muốn chia sẻ chút chuyện về bố mình thôi.

Nói thật là bố mình ít học nên công việc không nhiều, ít người tuyển. Bố mình thậm chí viết chữ thi thoảng bị sai với nhầm lẫn. Hồi còn trẻ thì bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, gắn với con gà, con lợn, với đồng ruộng… Sau này lũ lụt, rồi mưa bão, mất mùa nên bố phải tìm công việc nào ổn định hơn.

May mà có người quen giới thiệu bố vào nhà máy hoá chất làm. Sau này bố được nhà máy cho đi học nghề, học việc và từ ấy bố làm trong nhà máy đến tận cách đây 3 năm thì nghỉ vì có tuổi rồi.

Bao nhiêu năm đi làm như vậy, từ cái nhà tranh vách đất, từ 1 mảnh đất mà bố mua được 1 căn nhà, không phải biệt thự cũng không phải cao cấp, chỉ gọi là nhà mái bằng 3 tầng, nuôi chị với mình ăn học đầy đủ, lo cho cả gia đình.

Bố luôn hết mình vì gia đình. Ngày xưa mẹ còn kể là nhiều khi bố bảo no rồi, hay ốm cũng không nói để mình và chị khỏi lo, thậm chí còn nói dối mẹ vì cũng sợ mẹ lo. Đến lúc bố ngất ra đấy, nhập viện rồi cả nhà mới biết.

Bố không rượu chè, chỉ tập trung vào công việc thôi. Vì bố thật thà nên được giữ lại làm đến tận khi về hưu. Nhiều lần nhà máy cất nhắc bố lên vị trí cao nhưng bố về nói với gia đình rồi cười bảo: "Bố không nhận đâu, mệt lắm. Bố có tuổi rồi với lại mình ít giao tiếp, chữ ít, làm trưởng kĩ thuật là được rồi".

Bố mình cũng đơn giản, giải trí chỉ cần xem tivi là vui, hay theo dõi phim dài tập, ngoài ra thích nhất là bóng đá. Năm nào diễn ra các giải lớn như Euro, World Cup hay các số giải có Việt Nam như AFF Cup, SEA Games… bố đều chú ý xem từng trận. Những đội bố thích thì còn khỏi phải bàn.

Mình còn nhớ bố nói là: "Bóng nam Việt Nam chưa bao giờ vô địch SEA Games con à. Chỉ mong bố còn đủ sức khoẻ, còn sống đến lúc chứng kiến Việt Nam vô địch SEA Games thôi".

"Bố còn khoẻ chán, mấy nữa vô địch thôi, con tin là vậy, thua mãi sao được".

"Bố nói vậy cho vui, bố trêu ấy".

Cuối cùng, bóng đá nam Việt Nam cũng vô địch SEA Games 30 vào tối 10.12 đúng như lời mình nói.

Việt Nam đã vô địch, mình cũng xem, mẹ cũng xem, chị cũng xem nhưng có người không thể xem, không thể chứng kiến cảnh các cầu thủ nước nhà bước lên bục vô địch vinh quang… là bố mình.

Cách đây 2 năm, bố mình bị ung thư sau thời gian làm ở nhà máy và chỉ trụ được 1 năm… Bố ra đi vào mùa đông năm ngoái, sau một thời gian chiến đấu với căn bệnh.

Khi trời trở lạnh, Tết về, cùng với đó là Việt Nam vô địch bóng đá nam SEA Games lại làm mình nhớ bố hơn.

Khoảnh khắc Việt Nam chiến thắng, mình chỉ ước bố ngồi đây như mọi khi, rồi cùng mình ăn mừng…

Cuối cùng bóng đá Việt Nam cũng vô địch SEA Games rồi bố à!

Dân mạng nghẹn ngào khi đọc tâm sự trên và gửi lời động viên, an ủi đến cô gái Hà thành.

"Có thể với chúng ta, đó chỉ là tấm huy chương vàng bình thường thôi. Còn với những fan túc cầu đã chờ 60 năm thì đó là mong ước cả đời", một dân mạng bình luận.

Nguồn: Dân Trí

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC


Loading...