kênh sao

Cuộc hôn nhân trẻ con và vụ án đau lòng từ câu chuyện “tao không thích mày nữa”

Cuộc hôn nhân từ thời “thò lò mũi xanh” đã khiến cuộc sống của Bằng và Chăm gặp muôn vài khó khăn, để rồi kết thúc bằng một bản án nhói lòng.

Hai đứa trẻ chính thức gọi nhau là vợ là chồng kể từ sau nghi thức của người người đồng bảo Hre. Rồi cuộc tảo hôn đó đã khiến chúng trở thành những ông bố, bà mẹ bất đặc dĩ. Cuộc hôn nhân không được thừa nhận này đã khiến cuộc sống của chúng gặp vô vàn khó khăn, gia đình không hạnh phúc, cuối cùng phải dắt díu nhau ra tòa khi vừa qua tuổi vị thành niên.=

Bản án nhẹ nhưng nặng lòng

Sáng sớm một ngày mùa đông năm 2018, người dân Hre dắt díu nhau đến UBND xã Sơn Thủy (huyện Sơn Hà, Quảng Ngãi) để theo dõi một phiên tòa xét xử lưu động. Đây là lần đầu tiên người Hre ở xứ này cảm nhận được sức nặng của pháp luật ngay giữa buôn làng mình. Đây là phiên tòa xét xử bị cáo Đinh Văn Bằng (SN 1998, người dân tộc Hrê ở huyện Sơn Hà, tỉnh Quảng Ngãi. Đứng trước vành móng ngựa, mắt bằng cứ hướng về phía đứa trẻ đang ngồi trong lòng mẹ, hắn cố hỏi bằng một vài câu tiếng Hre nhưng không có hồi đáp.
 
Theo cáo trạng truy tố, trong thời gian Bằng đi làm ăn xa, chị Đinh Thị Chăm (SN 1999, vợ bằng) có quan hệ ngoài luồng vời người đàn ông khác. Phát hiện sự việc, Bằng nổi cơn ghen. Nhớ lại ngày hôm đó khi bị chồng “cáo buộc” ngoại tình, Chăm không những không ân hận mà còn thừa nhận có tình cảm với người khác. Chăm nói: “Tôi ở nhà buồn quá, có nói chuyện với mấy đứa con trai trong làng, rồi đi chơi, cà phê chứ có gì đâu. Với lại, tôi không thích nó nữa, nó đi suốt bỏ tôi với con ở nhà”. Tức tối, Bằng đáp lời: “Tao đi làm vì ai, mày nhìn tay tao chai sần nè". Chăm lập tức phản pháo: "Nhưng tao không thích mày nữa".
 
Nỗi buồn dai dẳng từ “phiên tòa tảo hôn”
Bằng và Chăm tại phiên tòa xét xử
 
Và ở cái tuổi vị thành niên, nhận thức có phần hạn chế, không có khả năng xử lý tình huống, không kiềm chế được bản thân nên Bằng nổi cơn ghen tuông rồi dùng dao để giải quyết mâu thuẫn. Ba nhát dao cuồng giận của Bằng đã khiến Chăm bị thương tật 60%. Sau khi gây án, Bằng bỏ vào rừng ăn lá ngón tự tử nhưng bất thành. Tại phiên tòa xét xử, Bằng thừa nhận hết hành vi phạm tội của mình. Khi chủ tọa hỏi “tại sao bị cáo đâm chị Chăm” thì Bằng trả lời như trút bỏ cơn bực tức chưa kịp bôi xóa trong lòng: "Bị cáo đi làm cực khổ kiếm tiền, nó chỉ ở nhà chăm con mà còn lăng nhăng. Bị cáo nói nó cãi, tức quá nên bị cáo đâm".
 
Về phía HĐXX, xét thấy động cơ phạm tội của Bằng có một phần lỗi của bị hại nên đã tuyên án 2 năm tù. Bản án tuy nhẹ nhưng khiến cả HĐXX và người đại diện pháp lý của bị cáo thấy nặng lòng. Luật sư bào chữa cho Bằng tâm sự: “Đây là phiên tòa con nít, buồn vì nhận thức của đôi bên như trẻ con dù đã làm cha, làm mẹ rồi”.

Vòng luẩn quẩn từ tục “tảo hôn”

Dẫu cái hồi 13, 14 tuổi cả Bằng và Chăm mới chỉ có vài con chữ dắt lưng nhưng họ đã biết thế nào là yêu. Sau đó vài tháng, bố mẹ cả hai bên biết chuyện nhưng cũng chẳng cấm cản, bởi bố mẹ cả hai cũng lấy nhau khi mới 13, 14 tuổi. Một phần vì cuộc sống khó khăn, một phần vì bận yêu đương nên không lâu sau đó cả hai nghỉ học.
 
Khi Bằng vừa tròn 16 còn Chăm vừa tròn 15 thì cả hai đã trở thành bố và mẹ. Mối tình con nít được hai bên gia đình đồng thuận. Bằng chứng là họ đã tổ chức một đám cưới theo phong tục của người Hre, làm vài mâm cỗ mời bà con hàng xóm đến ăn. Hôn nhân của Bằng và Chăm không có hôn thú, chỉ có Giàng (trời) chứng giám. Sau khi lễ của người Hre, cả hai thành vợ thành chồng. Họ cũng bỏ mặc quy định của Pháp luật về độ tuổi đăng ký kết hôn. Ban đầu cuộc sống của cặp vợ chồng “thiếu tuổi” kết hôn cũng hạnh phúc lắm, tối ngày ríu rít bên nhau. Nhưng qua một thời gian, cuộc sống ngày càng khó khăn lại nuôi con nhỏ nên càng túng thiếu.
 
Nỗi buồn dai dẳng từ “phiên tòa tảo hôn”
Để giảm thiểu tình trạng tảo hôn trong đồng bào DTTS cần đẩy mạnh các biện pháp tuyên truyền
 
Đến bước đường này, Bằng quyết định đi làm thuê ở xa để lấy tiền trang trải cuộc sống, còn Chăm ở nhà chăm sóc con cái, vun vén gia đình. Xa chồng lại đang ở cái tuổi trăng tròn nên người mẹ mới lớn suy nghĩ chưa chín chắn, tâm lý còn non nớt và vẫn thích được yêu thương, chiều chuộng như bao đứa trẻ khác. Thế là, sau những lời tán tỉnh đẩy đưa của vài gã đàn ông xung quanh, Chăm thay lòng. Cái kết đau lòng xảy ra là tất yếu.
 
Khi tra tay vào còng rời khỏi phiên tòa, Bằng ôm con lần cuối trước khi thi hành án nhưng đứa con khóc ré lên trên đôi tay người cha do sợ người lạ khiến Bằng bật khóc. Nước mắt ngăn cản lời nói yêu thương của người cha dành cho con. Những người đàn ông Hre trải đời, gai góc đến chừng nào cũng chỉ còn biết khoanh tay ngồi co ro nhìn theo dáng Bằng dần khuất sau cánh cửa xe tù.
 
Có mặt trong phiên xử hôm đó, bố mẹ Bằng cũng là những người còn rất trẻ, chưa ai qua tuổi 40. Như các cơn, họ cũng từng trải qua mối tình con nít và lấy nhau khi mới 13, 14 tuổi.  Ánh mắt xót xa của người cha và tiếng khóc của người mẹ là thứ thanh âm muộn màng. Đứng lấp ló ngoài phiên xử còn có rất nhiều đôi trẻ trạc tuổi Bằng và Chăm. Không biết ai trong số họ đang yêu nhau, hoặc đã thành vợ chồng. Nhưng con số thống kê đáng buồn là có hơn 700 vụ tảo hôn ở các xã vùng sâu vùng xa tỉnh Quảng Ngãi. Chắc gì sẽ không có thêm phiên tòa như hôm nay nếu tình trạng tảo hôn không được chặn đứng...
 

Xem thêm: Cậu bé đầu thai ly kỳ ở Hoà Bình: Tự nhận mình chết cách đây 10 năm, tự tìm về nhà bố mẹ cũ

ĐANG HOT