kênh sao

Bị mẹ ép lấy cô gái quá lứa lỡ thì, tôi miễn cưỡng đồng ý nhưng đêm tân lại bỏ trốn và cái kết nghẹn ngào sau 3 năm

Đám cưới của chúng tôi diễn ra nhanh chóng sau đó, tôi cũng không định mở mang nên chỉ làm vài chục mâm mời anh em họ hàng thân thiết. Đến tối muộn, khi mọi người đã ra về hết, tranh thủ lúc vợ đi tắm tôi đã lẻn ra khỏi nhà.

tai nghe không dây

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo. Khi lên 5 tuổi thì bố mắc bệnh nặng qua đời, cuộc sống gia đình tôi vốn dĩ đã khó khăn nay lại càng khổ cực hơn gấp bội. Để lo cho tôi, mẹ đã phải làm lụng rất nhiều việc vất vả, cũng vì thế mà mỗi khi thay đổi thời tiết là bà lại bị đau ốm liên miên. Tôi thương mẹ lắm nhưng không thể giúp gì ngoài những công việc nhà lặt vặt.

Năm học cuối cấp 3 thì tai họa lại giáng xuống gia đình tôi lần nữa. Lúc đó, mẹ đang đi làm về thì gặp tai nạn và phải làm phẫu thuật gấp. Lúc ấy nhà tôi nghèo đến mức chẳng có nổi vài triệu, để có tiền đóng viện phí cho mẹ, tôi phải đi vay mượn khắp nơi. Vụ tai nạn ấy cũng đã khiến 1 bên chân của mẹ không còn lành lặn, bà chỉ có thể làm được những việc nhẹ nhàng và quanh quẩn ở nhà khiến kinh tế gia đình ngày càng eo hẹp. Kể từ đó, tôi quyết định từ bỏ việc học còn dở dang để đi làm kiếm tiền lo cho gia đình.

Vì không có bằng cấp và trình độ nên tôi chỉ làm những công việc lao động chân tay. Mặc dù phải làm việc vất vả nhưng thù lao chẳng được là bao, mỗi tháng tôi chỉ gửi về quê cho mẹ được 3 triệu. Thấm thoắt mà tôi cũng đi làm được 5 năm trên thành phố, trong thời gian này tôi cũng có quen một vài cô gái nhưng chúng tôi chẳng thể tiến xa hơn khi họ biết rõ về hoàn cảnh gia đình tôi. Nhiều lúc suy nghĩ về tương lai mà tôi buồn lắm nhưng rồi cũng quen dần và chấp nhận. Với tôi bây giờ việc kiếm tiền lo cho mẹ mới là chuyện quan trọng nhất.

Bị mẹ ép lấy cô gái quá lứa lỡ thì làng bên, tôi miễn cưỡng đồng ý nhưng đêm tân hôn lại nghĩ cách bỏ trốn, 3 năm sau trở về nhà tôi nghẹn ngào bật khóc-1

(Ảnh minh họa)

Một hôm khi đang làm việc thì mẹ gọi điện bảo tôi về nhà có việc gấp. Lo mẹ có chuyện nên tôi đã thu xếp công việc về ngay nhưng khi về đến nhà thì mẹ lại nói đến chuyện lấy vợ cho tôi. Người mà mẹ nhắm đến là một cô gái hơn tôi 5 tuổi, trông hiền lành, ít nói nhưng được cái khỏe mạnh. Ở quê tôi con gái 27, 28 tuổi mà chưa lấy chồng là thuộc dạng ế, "quá lứa nhỡ thì" rồi. Vì khá bất ngờ với lời đề nghị của mẹ, hơn nữa người mẹ chọn lại là một cô gái hơn mình nhiều tuổi nên tôi một mực từ chối.

Dù mẹ thuyết phục cả ngày hôm đó nhưng tôi vẫn kiên trì với quyết định của mình. Cứ nghĩ mẹ sẽ quên đi chuyện này nhưng không ngờ hôm sau bà lại nói: "Mẹ đã quyết hỏi cái Xuân làm vợ cho con rồi, nếu con không nghe mẹ thì mẹ sẽ chết cho con xem". Và mẹ đã làm thật, 3 hôm liền mẹ nhất quyết không chịu ăn uống gì khiến người lả đi, dù tôi có nói như thế nào mẹ cũng không nghe. Sợ mẹ xảy ra chuyện thật nên cuối cùng tôi đành miễn cưỡng đồng ý chuyện kết hôn.

Đám cưới của chúng tôi diễn ra nhanh chóng sau đó, tôi cũng không định mở mang nên chỉ làm vài chục mâm mời anh em họ hàng thân thiết. Đến tối muộn, khi mọi người đã ra về hết, tranh thủ lúc vợ đi tắm tôi đã lẻn ra khỏi nhà. Mặc dù rất thương mẹ và không muốn làm mẹ buồn mà phải đồng ý lấy vợ nhưng tôi lại không thể thuyết phục được trái tim mình, vì thế ngay trong đêm tân hôn, tôi đã bỏ đi mà chưa một lần chạm vào người vợ. Sau khi rời khỏi nhà, tôi quyết định vào Nam lập nghiệp với hi vọng có thể đổi đời và để tránh người vợ mới đi tìm.

Cuộc sống xa nhà khiến tôi thêm nhớ mẹ, nhiều lúc chỉ muốn về thăm nhà một lần xem cuộc sống mẹ ra sao, nhưng tôi lại sợ. Tôi sợ bị mẹ mắng, sợ mẹ giữ lại mà không cho đi nữa nên chỉ biết cất giấu nỗi niềm trong tim và cố gắng làm việc thật chăm chỉ. Cứ vài tháng tôi lại nhờ người quen gửi tiền về cho mẹ một lần.

Khi vào đây làm việc, tôi cũng có tình cảm với một người con gái nhưng cô ấy cũng không chịu được khổ cực nên cuối cùng tôi vẫn cô đơn. Nhiều chuyện xảy ra khiến tôi hiểu rằng thế giới bên ngoài không đẹp như mình tưởng tượng nên cuối cùng tôi đã quyết định trở về quê hương sau 3 năm lập nghiệp xa nhà.

Bị mẹ ép lấy cô gái quá lứa lỡ thì làng bên, tôi miễn cưỡng đồng ý nhưng đêm tân hôn lại nghĩ cách bỏ trốn, 3 năm sau trở về nhà tôi nghẹn ngào bật khóc-2

Đường xa nên trưa tôi mới về đến nhà, nhìn thấy cảnh tượng bên trong mà tôi không kìm nổi nước mắt. Mẹ tôi đang nằm yếu ớt trên giường, còn người vợ trên danh nghĩa của tôi thì đang ngồi đút từng thìa cháo cho mẹ một cách cẩn thận. Thấy tôi về, cả hai đều sững sờ, mẹ tôi cũng không kìm được mà khóc nức nở.

Bà trách tôi: "Tại sao con đi biền biệt mấy năm trời mà không một lần hỏi thăm xem cuộc sống mẹ thế nào? Con có biết mẹ nhớ con nhiều lắm không? Con đúng là đứa bất hiếu. Cũng may vợ con nó hiểu chuyện, sống có tình có nghĩa mà ở lại nhà này chăm sóc mẹ, nếu không thì mẹ chết lâu rồi". Sau đó mẹ kể lại chuyện tôi bỏ đi trong đêm tân hôn khiến họ hàng, làng xóm dị nghị về vợ khiến cô ấy sống trong tủi nhục rồi cuộc sống từ khi tôi bỏ đi, gia đình đã trải qua rất nhiều khó khăn, vất vả nhưng vợ vẫn không hề bỏ mặc mẹ.

Nghe mẹ nói mà nước mắt tôi chảy dài, tôi thấy ân hận vô cùng vì những hành động mình đã làm trước đây, nhất là với vợ. Cũng may vợ tôi là người hiếu thảo, hiểu chuyện nên đã không bỏ mặc mẹ lúc tôi bỏ đi nếu không chắc giờ tôi sẽ phải day dứt suốt đời. Nhìn người vợ tảo tần trước mặt, tôi chỉ biết nói lời xin lỗi. Tôi biết lời xin lỗi này muộn màng nhưng cũng hi vọng vợ sẽ tha thứ và cho tôi một cơ hội để chúng tôi có thể bắt đầu một cuộc sống mới bên nhau. 

Xem thêm: Chị dâu thông báo có thai khiến mẹ tôi rất vui mừng, nhưng khi thấy cháu gái cầm thứ này trên tay thì bà sốc suýt ngất!