logo kênh sao

Chồng ném cho 4 triệu bảo “tự lo 2 bên nội ngoại” rồi đi biệt tăm, ngày 29 Tết tôi mới ngã ngửa khi thấy vị khách lạ ghé nhà

Tôi cảm thấy vô cùng hoang mang khi gần chục ngay nay, chồng mình hoàn toàn bặt vô âm tính. Nửa lo lắng, nửa tức giận nhưng tôi chẳng thể làm gì, đành một mình chuẩn bị Tết nhất, rồi biếu xén 2 bên nội ngoại.

Suốt cả chục ngày nay, cứ rảnh một phút nào là tôi lại cảm thấy hoang mang, lo lắng cực độ vì chồng bỏ đi biệt tăm không thể liên lạc được. Gọi hỏi hết bạn bè, gia đình, đồng nghiệp nhưng ai cũng chỉ lắc đầu càng khiến tôi bế tắc. Lần cuối cùng Quân trở về nhà cũng cách đây chục ngày...

Hôm ấy, 6h15 chiều tôi đón con trai về nhà thì anh đã ngồi ở sofa. Quân mặc sơ mi đóng thùng, khoác cả áo vest rất chỉnh tề. Hơi lạ, tôi cũng chỉ hỏi qua qua vì vội đi nấu nướng. Nhưng anh bất ngờ gọi tôi ra, rút trong người ra một cọc tiền 100k, không nhiều lắm chắc cỡ 3 - 4 triệu rồi bảo:

- 4 triệu này em cầm cố gắng mua ít quà cho 2 bên nội ngoại. Tết nhà mình thì mua ít thôi, cứ làm gì 2 mẹ con thấy thích là được. 

Tôi cũng hơi ngờ ngợ nhưng lúc ấy không hiểu chuyện gì xảy ra để hỏi kỹ lưỡng:

- Anh lấy đâu ra tiền thế? Lương, thưởng Tết còn chưa về mà. 4 triệu không đủ mua quà cho bố mẹ với sắm cả nhà mình đâu...

- Thì em mua ít thôi, đã bảo coi như anh không tồn tại mà. Còn quà cho bố mẹ đành nhỏ hơn mọi năm vậy. Dù sao anh cũng nhờ cả vào em...

Thái độ lạ lùng của Quân rất lạ. Và tới sáng hôm sau, khi tỉnh ngủ tôi không thấy chồng nằm bên. Bình thường anh ngủ rất say, lại hay dậy muộn. Thế mà nay có việc gì mới 6h30 sáng đã dậy?

Tôi ngó từng phòng, gọi ầm lên nhưng không thấy bóng dáng Quân đâu. Gọi điện thoại cũng chỉ thấy thuê bao. Tôi tạm gác lại chuyện lạ lùng này để lo cho cậu con trai đi học, mình thì đi làm.

Tuy nhiên, cả ngày hôm ấy tôi liên lạc bằng mọi hình thức từ điện thoại, facebook, zalo, gmail... cũng không thấy Quân trả lời. MXH thì không online, điện thoại tắt nguồn. Đáng sợ hơn, khi tôi gọi lên công ty anh thì cô đồng nghiệp thì thầm kể: "Chồng em nay sao không đi làm, dự án của Quân có chút vấn đề cần sửa mà không ai liên lạc được. Nghỉ không xin phép luôn".

Chồng ném cho 4 triệu bảo "tự lo 2 bên nội ngoại" rồi đi biệt tăm, ngày 29 Tết tôi mới ngã ngửa khi thấy vị khách lạ ghé nhà - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Nghe thấy thế, tôi như rụng rời. Vội vàng gọi cho bố mẹ ở quê, vài người bạn thân của Quân thì ai nấy đều lắc đầu. Thậm chí, họ còn bảo mấy ngày nay Quân rất lạ, nói như kiểu dặn dò: "Tết này qua thăm gia đình hộ"...

Tôi tức tốc phi về nhà, mở tung bên tủ của Quân thì rụng rời, quần áo anh đã không còn, chiếc vali nhỏ ở dưới gầm bàn cũng không còn nữa.

Bỗng dưng anh biến mất khỏi cuộc sống của 2 mẹ con, bặt vô âm tín khiến tôi vừa lo, vừa giận. Mỗi lần con trai hỏi, tôi phải cố không khóc và dối nó bố đi công tác. Nhưng cứ đêm về, một mình trên chiếc giường rộng thênh thang thì bật khóc nức nở, không thể ngăn lại.

Cũng may, những ngày cuối năm cũng nhiều việc, tôi dần lấy lại bình tĩnh và tập trung làm. Quân đã không thể lo cho gia đình, tôi phải thay anh gồng gánh thôi. Tôi không báo công an vì tôi tin rằng anh tự lựa chọn rời đi vì lý do gì đó, hoàn toàn không phải bị ai hãm hại hay gặp nguy hiểm.

Cuộc sống trống vắng và đầy nghi hoặc ấy kéo dài cho tới ngày 29 Tết. Tôi đã được nghỉ làm, đang dọn dẹp qua nhà cửa, chuẩn bị ít đồ rồi đưa con trai về quê ăn Tết. Bỗng có tiếng chuông cửa, tôi nghĩ ngay là Quân trở về, lao ra mở nhưng trước mặt lại là một người đàn ông lạ mặt. 

Tôi lo lắng không dám cho vào, nhưng anh ta bảo: "Tôi tới để báo tin của Quân, tôi nghĩ mình cần phải nói cho chị biết sự thật..."

Và qua những gì anh ta nói, hóa ra chồng tôi bỏ vào miền Nam vì anh phát hiện mình bị bệnh lây qua đường tình dục. Anh từng lén ra ngoài "ăn vụng" rồi vô tình mắc bệnh không thể chữa khỏi, anh không muốn tôi biết, càng sợ phải nói thật cho tôi nên chọn cách âm thầm rời đi.

Tôi vẫn chưa hoàn hồn vì sự thật ấy. Tôi không biết nên làm gì trong trường hợp này. Tôi rất giận Quân nhưng cũng thương anh trước khi bỏ đi vẫn cố gắng chăm lo cho vợ con. 

Nguồn: Vietnamnet

Loading...