logo kênh sao

Vụ bé trai chết đuối ở công viên nước Thanh Hà: “Tiếng cháu văng vẳng gọi tôi ở lại”

Từ ngày xảy ra sự việc, mỗi khi định về nghỉ ngơi, bác ruột cháu N. lại nghe tiếng cháu gọi văng vẳng bên tai rằng hãy ở lại cùng cháu.

Tìm về xóm Đình, thôn Hoàng Dương (xã Sơn Công, Ứng Hòa, Hà Nội), người dân nơi đây vẫn rất bàng hoàng trước sự ra đi đột ngột của bé Ngô Bảo N. (6 tuổi). Bé N. tử vong hôm 22/9, do đuối nước tại Công viên nước Thanh Hà (Thanh Oai, Hà Nội) sau khi được gia đình đưa vào vui chơi.

Căn nhà cấp 4 xập xệ của gia đình bé N. nằm sâu trong con ngõ nhỏ, dù đã 3 ngày trôi qua nhưng rất đông người thân, hàng xóm và đồng nghiệp của bố mẹ cháu đến nhà động viên chia sẻ trước nỗi đau quá lớn của gia đình.

Đôi mắt bố mẹ bé N. thâm quầng, trũng sâu vì đã 3 ngày qua không được ngủ. Chị Hà Thị Uyên (SN 1987, mẹ bé N.) nằm bẹp dưới nền nhà trước di ảnh của con. Khi có khách đến thăm hỏi, chị Uyên lại ngồi dậy tựa lưng vào tường, nhìn di ảnh con ở phía ban thờ. Mọi người hỏi chuyện chị chỉ khóc và chẳng nói được gì nhiều, bởi mỗi khi nhắc lại chuyện xảy ra với con mình chị lại thấy tim nhói đau.

Rất đông người thân, đồng nghiệp của bố mẹ cháu N. đến chia buồn cùng gia đình.

Từ ngày xảy ra sự việc, hai người mẹ của chị Uyên (bà nội, bà ngoại cháu N.) luôn túc trực ở bên. Người bóp đầu, xoa chân tay, người chuẩn bị nước đường, sữa nóng để chị uống cho lại sức. Bà nội cháu N. chia sẻ, ngày 22/9, kế hoạch ban đầu không phải là đưa các cháu ra công viên nước chơi, mà là ra để đón bà từ một nhà người quen về nhà.

“Trước khi vào đón tôi, cháu còn xin phép bố mẹ cho vào đó chơi một tý, sau đó ra đón bà về nhà. Vậy mà, tôi đợi mãi chẳng thấy cháu đến đón tôi về. Cho đến khi nghe được tin tôi lặng người không dám tin đó là sự thật. Suốt đoạn đường ra bệnh viện, tôi chỉ cầu mong điều tôi vừa nghe được là sai”, bà N. chia sẻ.

Nỗi đau quá lớn và đột ngột khiến chị Uyên gục ngã.

Cháu N. được gia đình đặt rất nhiều kỳ vọng. Trong mắt người thân, cháu bé 6 tuổi thông minh, lanh lợi và rất ngoan ngoãn. Ngồi thu mình ở góc nhà nhìn di ảnh cháu, bác ruột cháu N. nghẹn lòng: “Cháu N. thông minh lắm, dù mới 6 tuổi nhưng tính toán rất nhanh. Thậm chí, có lần đi chợ về mọi người đang tính tiền thừa thiếu nhưng ở bên cạnh cháu nhẩm ra luôn.

Còn trong cuộc sống hàng ngày, cháu tôi thích nhất chơi cờ tướng và bóng đá. Riêng đối với môn cờ tướng, ở xóm nếu cùng lứa tuổi thì cháu tôi không có đối thủ. Thậm chí, cháu còn “thách đấu” với cả người lớn và đã thắng nhiều trận.

Tôi rất quý và hay chơi với cháu nên biết tin cháu qua đời, tôi rất sốc. Nhà tôi ở ngay đây, nhưng mỗi khi muốn lên nhà nằm ngả lưng một chút là trong đầu lại văng vẳng tiếng cháu, cháu gọi tôi rằng: “Sao bác không ở đây với cháu”. Vậy là tôi lại xuống đây nằm. 3 ngày nay chỉ nằm ở đây tôi mới ngủ được”.

Nỗi đau này không biết bao giờ mới có thể nguôi ngoai, khi hàng ngày, hàng giờ những người thân phải thắp hương, cúng cơm, cúng tuần cho người cháu xấu số. “Bị đâm chém hay bị thương thì băng bó vào là xong, nhưng nỗi đau này thì biết bao giờ vơi bớt được khi hàng ngày chúng tôi phải nhìn di ảnh cháu ở trên ban thờ”, bác ruột cháu N. nghẹn ngào nói.

Nỗi đau quá lớn khiến gia đình không biết bao giờ mới nguôi ngoai.

Lập gia đình sớm, vợ chồng chị Uyên có với nhau 2 người con đều đang học tiểu học. Anh Ngô Đức Hòa (bố cháu N.) hàng ngày đi gần 50 km ra Hà Nội lái xe thuê cho 1 trường học, còn vợ anh ở quê làm giáo viên mầm non. Dù cố gắng tiết kiệm nhưng thu thập của cả 2 vợ chồng cũng chỉ đủ trang trải sinh hoạt và cho con ăn học. “Các con cũng lớn rồi, chúng tôi dự định cố kiếm tiền vài năm nữa sẽ sửa sang lại căn nhà, nhưng giờ chúng tôi chẳng thiết gì nữa”, anh Hòa nói.

Xong những thủ tục tâm linh trong ngày cúng 3 ngày cho cháu N., cũng là lúc các đồng nghiệp ở cơ quan anh Hòa từ Hà Nội về thăm hỏi, động viên gia đình. Căn nhà nhỏ khói hương nghi ngút, đứng lên di ảnh con, anh Hòa khẽ cúi người đáp lễ, cùng với đó là những tiếng khóc nấc nghẹn của những người bà, người mẹ khiến tất cả chúng tôi không khỏi xót xa.

Trước đó, chiều ngày 22/9 cháu N. cùng 2 bé khác được gia đình cho vào Công viên nước Thanh Hà chơi. Sau đó, cháu N. được phát hiện bị đuối nước và đưa đi cấp cứu. Tuy nhiên, do tình trạng quá nặng nên đã không qua khỏi.

ĐỪNG BỎ QUA

Loading...

CÙNG CHUYÊN MỤC


Loading...